Hiển thị các bài đăng có nhãn viết lách. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn viết lách. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 29 tháng 9, 2021

Tôi đã viết lại Blog như thế nào


Đó là một buổi chiều mưa tháng Bảy, ngồi trong quán cafe và ngước nhìn qua khung cửa sổ, mọi bên ngoài đang di chuyển tuy vội vàng tránh cơn mưa ngày một dày hạt, nhưng lòng tôi thật nhẹ nhàng và tươi mới.  

Nơi tôi đang ở trong thời gian đó là thành phố nhỏ. Hè năm đó tôi đến thành phố yên bình này để dạy tiếng Anh cho trung tâm của một người bạn quen. Lớp chỉ học buổi tối, nên trong ngày tôi có nhiều thời gian hơn để ngồi làm những công việc khác. Và quan trọng nhất là có thời gian để suy ngẫm lại những trải nghiệm vô cùng náo nhiệt vừa qua, và cũng là thời gian tôi tự đi tìm câu trả lời trong chuỗi câu hỏi "Mình là ai?Mình cần gì?"

Mỗi buổi sáng, hoặc buổi chiều, tôi hay qua quán cafe này ngồi. Quán vắng người và cũng rất thoáng, nhìn từ quán ra ngoài đường người dân đi lại không nhiều, không gian rất trong xanh và nhẹ nhàng. Hôm đó, tôi muốn viết lại nhật ký blog sau một thời gian khá dài dừng lại từ hồi còn blog Yahoo chat. Tôi muốn sắp xếp lại những tâm trạng hỗn độn và những suy tư trong lúc này. 

Người ta nói: Chính trong thời gian tĩnh lặng nhất, là lúc bạn khám phá được chính mình. Và điều đó có vẻ đúng với tôi lúc bấy giờ. 

"Chính trong thời gian tĩnh lặng nhất, là lúc bạn khám phá được chính mình."

Mùa hè năm đó là năm 2016, cách đây đã năm năm, những trải nghiệm của những bài viết blog đầu tiên vẫn còn nguyên vẹn. Tôi viết để trải ra và sắp xếp lại những sợi chỉ suy tư, để gói gọn những tâm tình và muốn bản thân mình tự bộc bạch nhiều hơn. Cũng thời gian đó tôi có nhiều gian tĩnh lặng hơn để nhìn sâu vào bản thân mình, bước bản lề để chuẩn bị sang Úc du học, và nhiều thứ thay đổi khác đang chờ đón. 

Cũng từ đó, những bài viết trên blog của tôi có khi là những bài viết về tính hiệu quả làm việc, những cách sống sao cho mình luôn tươi mới, hữu ích, và cả những bài viết mang những tâm tình của mình trong đó. Cứ như vậy, tôi như sống một cuốn sống nhẹ nhàng trong một thế giới khác, dù rộng lớn bao la trên Internet, nhưng lại rất vô danh, vì gần như không người đọc nào là thân quen với mình. 

Sau nhiều năm, có nhiều dự án khác và những công việc khác để hoàn thành, blog với tôi vẫn luôn là nơi tôi tìm đến và tâm sự. Có nhiều thông tin hữu ích với chính tôi mà sau này xem lại tôi thấy thật may mắn là mình đã có ghi chúng lại. 

Bây giờ, sau năm năm, tôi muốn chuyển blog sang ngôi nhà mới rộng lớn hơn, để khích lệ bản thân mình có trách nhiệm viết và chia sẻ đều đặn hơn. Cũng là hy vọng những thông tin mình chắt lọc được, dù là cá nhân nhỏ bé, sẽ lan toả tới được những độc giả nào cần.

                            Hà Nội, cũng vào một buổi chiều mưa mùa hạ, 12/06/2021. 


Mời độc giả ghé thăm trang Web/Blog mới của Hằng tại:  https://hangluong.org/hang-blog/ 

Thứ Bảy, 12 tháng 6, 2021

Tôi đã bắt đầu viết lại Blog như thế nào?

 Đó là một buổi chiều mưa tháng Bảy, ngồi trong quán cafe và ngước nhìn qua khung cửa sổ, mọi bên ngoài đang di chuyển tuy vội vàng tránh cơn mưa ngày một dày hạt, nhưng lòng tôi thật nhẹ nhàng và tươi mới.  

Nơi tôi đang ở trong thời gian đó là thành phố nhỏ. Hè năm đó tôi đến thành phố yên bình này để dạy tiếng Anh cho trung tâm của một người bạn quen. Lớp chỉ học buổi tối, nên trong ngày tôi có nhiều thời gian hơn để ngồi làm những công việc khác. Và quan trọng nhất là có thời gian để suy ngẫm lại những trải nghiệm vô cùng náo nhiệt vừa qua, và cũng là thời gian tôi tự đi tìm câu trả lời trong chuỗi câu hỏi "Mình là ai?Mình cần gì?"

Mỗi buổi sáng, hoặc buổi chiều, tôi hay qua quán cafe này ngồi. Quán vắng người và cũng rất thoáng, nhìn từ quán ra ngoài đường người dân đi lại không nhiều, không gian rất trong xanh và nhẹ nhàng. Hôm đó, tôi muốn viết lại nhật ký blog sau một thời gian khá dài dừng lại từ hồi còn blog Yahoo chat. Tôi muốn sắp xếp lại những tâm trạng hỗn độn và những suy tư trong lúc này. 

Người ta nói: Chính trong thời gian tĩnh lặng nhất, là lúc bạn khám phá được chính mình. Và điều đó có vẻ đúng với tôi lúc bấy giờ. 

Bên những ly cafe, nơi ra đời blog đầu tiên


Mùa hè năm đó là năm 2016, cách đây đã năm năm, những trải nghiệm của những bài viết blog đầu tiên vẫn còn nguyên vẹn. Tôi viết để trải ra và sắp xếp lại những sợi chỉ suy tư, để gói gọn những tâm tình và muốn bản thân mình tự bộc bạch nhiều hơn. Cũng thời gian đó tôi có nhiều gian tĩnh lặng hơn để nhìn sâu vào bản thân mình, bước bản lề để chuẩn bị sang Úc du học, và nhiều thứ thay đổi khác đang chờ đón. 

Cũng từ đó, những bài viết trên blog của tôi có khi là những bài viết về tính hiệu quả làm việc, những cách sống sao cho mình luôn tươi mới, hữu ích, và cả những bài viết mang những tâm tình của mình trong đó. Cứ như vậy, tôi như sống một cuốn sống nhẹ nhàng trong một thế giới khác, dù rộng lớn bao la trên Internet, nhưng lại rất vô danh, vì gần như không người đọc nào là thân quen với mình. 

Sau nhiều năm, có nhiều dự án khác và những công việc khác để hoàn thành, blog với tôi vẫn luôn là nơi tôi tìm đến và tâm sự. Có nhiều thông tin hữu ích với chính tôi mà sau này xem lại tôi thấy thật may mắn là mình đã có ghi chúng lại. 

Bây giờ, sau năm năm, tôi muốn chuyển blog sang ngôi nhà mới rộng lớn hơn, để khích lệ bản thân mình có trách nhiệm viết và chia sẻ đều đặn hơn. Cũng là hy vọng những thông tin mình chắt lọc được, dù là cá nhân nhỏ bé, sẽ lan toả tới được những độc giả nào cần. 


Hà Nội, cũng vào một buổi chiều mưa mùa hạ, 12/06/2021. 

Thứ Sáu, 21 tháng 5, 2021

Cà phê chiều! ☕️

☕️
Từ hồi biết đến Espresso xịn thì chỉ có uống Espresso thôi, niềm vui này bắt nguồn từ những năm tháng sống ở Ý, vậy mà thú vui tao nhã nhưng tốn kém này theo mình mãi về sau.
☕️
Cho đến khi được cầu hôn bằng cái máy pha Cafe ở Úc thì bớt tốn kém hẳn vì chẳng mấy khi ra quán cafe ngồi uống cafe.
☕️
Về Việt Nam, thói quen uống cafe sáng vẫn tiếp diễn cho đến khi anh chồng gửi link hạt cafe của 2 vc người Mỹ -vợ Việt để vợ mua thưởng thức hạt cafe thì lại tim lại xốn xang bởi mùi thơm và vị chua chua quen thuộc của Arabica thượng hạng gợi lại những kỷ niệm tươi đẹp có liên quan...

☕️ ...
Ngày đó, những năm tháng tươi đẹp nhất của tuổi thanh xuân, trong thời gian thế giới vẫn đang còn bình yên trước covid và những cuộc khủng bố diễn ra nhiều hơn... Tại đất nước Ý tươi đẹp, cô gái cuối tuổi 2x sống hồn nhiên và hết mình sau những năm tháng miệt mài vật lộn cuộc sống và tìm ra sứ mệnh của đời mình.

Những năm tháng đó cô vẫn chưa tìm được ý nghĩa thực sự của cuộc đời là gì, chưa tìm ra sứ mệnh của cuộc đời mình là gì... và cũng chưa tìm được niềm vui thực sự cuối ngày hay niềm vui mỗi sáng để thúc giục mình thức dậy là gì,

Nhưng cô được trải nghiệm một cuộc sống hoàn toàn khác, được đắm mình vào những nét đẹp ngây ngất của thiên nhiên, của kiến trúc, và sự trầm mặc nhưng cũng rất thân thiện của người dân xứ lạ...

Cô được trải nghiệm những nỗi lòng sâu thẳm của cô, một sự cô đơn ngọt lịm, để là một bước tiền đề cho cô đi sâu hơn vào bản thân bên trong chính mình...

Những cốc cafe buổi sáng, và những chuyến đi picnic cuối tuần lên núi, hay đi đến các địa điểm du lịch, và cả thú vui chụp ảnh của cô cũng hình thành từ những ngày tháng ấy... những năm tháng ngắn ngủi nhưng vô cùng tươi đẹp, để đến bây giờ khi đã trải qua đủ những năm tháng khác nhau, những trách nhiệm lớn nhỏ, cô gái ấy tự hào về bản thân mình và cũng biết ơn những kỷ niệm ấy vô cùng!



P/S: anh chồng không uống được cafe.
“LOVE is when the other person’s happiness is more important than your own”




Thứ Hai, 22 tháng 3, 2021

Thơ: Thăm quê

 Sân nhà cụ vẫn thân thương quá

Nơi ngày xưa đám trẻ chạy nô đùa

Mái ngói cổng xưa rong rêu bám phủ

Giếng nước trong veo mát lạnh những trưa hè

Hàng cau nhỏ đứng hiên ngang đón gió

Tàu lá xôn xao đón gọi người phương xa

Ao cá còn không bóng cụ ông ngồi đợi

Gọi cá về, gọi cả tuổi thơ con

Cụ bà trong nhà ngó ra gọi hai chắt:

Có phải cái Hằng cái Thu về đó không?

Thứ Năm, 21 tháng 6, 2018

Nguồn động lực từ những cuộc nói chuyện với người có chí hướng!

Mình rất thích trò chuyện với những người "đặc biệt". Họ có thể đặc biệt về ngoại hình, về tính cách, về suy nghĩ. Nhưng đều chung một đặc điểm là quyết đoán, sáng tạo và luôn có động lực để thực hiện những điều mà số đông không dám làm. Sau bữa trưa ngày hôm nay, từ một quán cafe trong khuôn viên trường đại học Sydney, mình trò chuyện hỏi thăm những người mà mình thấy họ đều có những hoài bão còn dang dở đang thực hiện, và thấy mình khâm phục biết bao nhiêu. Thực ra gọi là ghen tỵ cũng đúng.

Một người đồng nghiệp đã chuyển quán cafe và mua một địa điểm gần bãi biển Cát Bà để làm homestay cho khách du lịch Tây ở.

Một người bạn thân, kiến trúc sư, khác tuổi tác (chênh nhau 4 tuổi vẫn gọi tớ cậu) đang vi vu xuyên Việt bằng xe máy từ Tây Bắc tới tận phía nam của đất Việt. Bạn đã trải qua 13 ngày trên chuyến hành trình đó, và vẫn còn đủng đỉnh vi vu cho tới khoảng 1 tuần nữa mới tới địa điểm mà bạn sẽ lập nghiệp tại đó. Cầu chúc cho bạn thượng lộ bình an, và luôn tận hưởng những trải nghiệm tươi đẹp nhất trên hành trình đó.

Sau đó, mình lại được trò chuyện với người dì khuyết tật đôi chân, đang học một khóa học thời trang cao cấp trong Sài Gòn. Được Dì chia sẻ những trải nghiệm của dì khi ghé thăm các khu làm nghề túi xách, vẽ họa tiết lên vải như thế nào, và chia sẻ những kế hoạch ấp ủ của dì về việc phát triển kinh doanh sau khi học xong và trở lại với cửa hàng thời trang hiện tại của Dì.

Được nghe những câu chuyện, được nghe điều chia sẻ của những người có nhiều hoài bão, và đang thực hiện những giấc mơ ấy, khiến mình thấy bồn chồn và hứng khởi. Có những sự việc đã từng là ước mơ của mình (Ví dụ như xuyên Việt) và mình đã thôi không còn mơ nữa. Thế nhưng, những người bạn ấy đang trên con đường thực hiện giấc mơ của chính họ - trong khi mình đang ở một nơi xa, rất xa... cố gắng hoàn thành một khóa học chuyên ngành rồi trở về nước. Tự dưng, thấy mình đang bị ràng buộc nhiều thứ, hơn là tự do để làm những điều rồ dại. Thấy chút tiếc nuối, và chút xấu hổ với bản thân.

Vậy nhưng, cảm giác tiêu cực đó cũng không diễn ra quá lâu. Nhìn đi nhìn lại, mình cảm thấy may mắn vì có những người bạn tích cực và có nhiều nguồn động lực xung quanh mình. Và mình cũng cảm thấy bản thân cũng đã nỗ lực rất nhiều một ngày trước kia, theo một cách cũng rất "đặc biệt". Những điều hiện mình đang có (mà mình nghĩ rằng là trách nhiệm) thực chất ra là những thành quả mà mình đón nhận được (có một gia đình nho nhỏ ấm áp <3 ). Thành quả ấy cũng ngọt ngào lắm chứ! Có điều, khi bản thân mình - một người thích có những thử thách lớn - mà đang ổn định hơi lâu một chút - thì nó bắt đầu cuồng chân và muốn bay nhảy một lần nữa. Tuy nhiên, theo một tiêu đề cuốn sách mà mình đã đọc "không bao giờ là thất bại, tất cả chỉ là thử thách", mình tin sẽ vượt qua những thử thách hiện tại, để đón chào những thử thách lớn hơn khác sau khi về Việt Nam, để thực hiện những ước mơ, dự định của mình.

Thứ Tư, 13 tháng 6, 2018

Bình yên ơi!

Mỗi ngày thức giấc, trước khi ngồi vào bàn làm việc, hay trong những lúc nghỉ ngơi xem tin tức thời sự... bạn đều lên mạng internet tìm hiểu những thông tin xã hội hiện nay. Những thông tin tốt đẹp thì không thấy đâu, nhưng bạn thấy rất nhiều những tin tức giật gân, thông tin cấp báo, tin tiêu cực về tham nhũng hay đối tượng đe dọa đòi nợ tiền...
Khi ngày nào cũng như ngày nào, công việc của bạn chỉ đơn thuần là nghiên cứu một đề tài, và không liên quan nhiều lắm đến ngoài kia. Nhưng khi để những thông tin ngoài kia làm bạn mệt mỏi, và chán chường... thì bạn nên cân nhắc lại.

Những vụ việc tự tử gần đây trên thế giới đã đau lòng không kém, mặc dù họ là những người thành đạt, người không có một lý do gì để tự tử. Ngoài nguyên nhân muôn thủa là trầm cảm, thì những thông tin xã hội mà họ tiếp cận hàng ngày cũng dần dần làm mài mòn ý chí muốn sống của họ. "Thế giới này quả là hỗn tạp, xấu xí, không có lý do gì để mình ở thêm đây nữa" - có lẽ họ nghĩ vậy.

Bản thân mình cũng nhiều lúc mệt mỏi với truyền thông, với các thông tin được chia sẻ từ người này người kia, và những lời bình luận của các thông tin đó. Đã tự nhủ rằng sẽ phải điều chỉnh lại việc nên nghe gì, đọc gì, thay vì đọc những tin ngắn, giật gân nhưng hằn sâu mãi trong đầu đến những hôm sau... Nhưng điều đó lại cần một sự thay đổi đáng kể về thói quen. Có nhận thức rồi, hẳn sẽ có cách thức để làm, miễn sao mình để bình yên quay trở lại với cuộc sống của mình. Để bản thân luôn cảm thấy yêu đời, yêu cuộc sống, và nhìn thế giới với con mắt đầy màu sắc và tò mò.

Thế giới quanh ta vẫn còn đẹp lắm, còn nhiều nơi để khám phá, và con người khắp nơi cũng sống chan hòa, tốt tính lắm. Mình nên tận dụng một cuộc đời để đi đây đi đó, tập trung làm việc có ích và sống tối đa cuộc sống của một đời người. Thay đổi bản thân mình - thay đổi thế giới quan bên trong mình - là sẽ thay đổi được rất nhiều điều kiện sống, hoàn cảnh sống của bản thân mình. Mình tin điều đó luôn luôn đúng trong bất kỳ bối cảnh nào.

_Sydney, 14 tháng 6 năm 2018_

Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2018

Mùa vải


Nếu hỏi loại quả gì gắn liền với tuổi thơ của mình thì đó là quả Vải và Bưởi. Bưởi là một câu chuyện khác. Còn quả vải thì cứ đợt vào trưa hè nắng nóng mà đi học về đến nhà, quẳng cái cặp ra một bên rồi chạy ra vườn chén một tùm vải no nê, rồi mới về nhà ăn cơm trưa bình thường. Trưa dọn dẹp bát đĩa xong lại trốn ngủ trưa ra vườn trèo gốc vải bẻ vải ăn ngon lành. Hè năm nào cũng vậy, mà cái dạ dày nó cũng co giãn tốt, nên ăn nhiều vải thế mà ăn cơm vẫn ngon lành, không mụn nhọt hay mẩn ngứa gì hết. 



Cứ mùa vải đến là mấy chị em hồi hộp chờ đợi từ lúc quả còn xanh. Nghe lời mẹ, không dám ăn quả nào cho đến khi nó chín, sáng nào cũng chạy ra mấy gốc vải xem có quả nào rụng không, chỉ dám động đến quả rụng chứ không vặt trên cây. Đến khi nó chín thì ăn đã đời, đến nỗi cái miệng cũng khôn hơn hẳn. Cả vườn nhà có chục cây vải mà biết được cây nào thì quả ngon hơn và ngọt kiểu gì. Có cây vải lai, không ngon bằng vải thiều và lúc chưa chín hẳn còn chua chua, mà lại còn ở cuối vườn. Không thèm động đến, cho đến khi các cây vải kia bán hết thì mới ăn. 

Mùa vải cũng là mùa mà mấy chị em được thỏa thuê trèo bẻ hái quả bán. Lái thương đến nhà, cả nhà hô hào mặc quần áo dài tay để bẻ vải. Vậy mà cũng bị vài con bọ-xít xả axit rát cả cánh tay hoặc gáy. 
Năm nào mình cũng sang nhà ông bà ngoại bẻ vải giúp ông bà. Cây vải nhà ông ngoại to và cao như cây cha cây mẹ của mấy cây trong vườn nhà mình vậy. Mỗi mùa vải bán xong, ông ngoại đến từng nhà thăm con cháu, chia mỗi cháu ít tiền. Mình nhớ năm còn lớp 1 hay lớp 3 gì đó, được ông cho mỗi đứa tờ 5000 vnđ xanh lét, mà cảm giác giá trị lớn như tờ 500.000 vnđ như bây giờ vậy. Ông ngoại bao giờ cũng rất điềm đạm và hiền từ, không thủ thỉ thân mật với các cháu như bà ngoại, nhưng lúc nào cũng thương con cháu. 

Mùa vải chín, cũng là mùa gặt, mùa phơi rơm rạ và thóc, là mùa bắt đầu của nghỉ hè. Giữa trưa hè, hai chị em thay phiên nhau cày thóc, thi thoảng tự thưởng bằng việc ngồi đung đưa chân dưới cầu ao dưới gốc dừa nước mát rượi được che bởi giàn mướp, nhâm nhi từng quả vải ngon lành.


Lại đến một mùa vải nữa, nhưng thèm đến mấy mà chẳng được ăn. Ông ngoại cũng đã xa con cháu, bà ngoại thì ngày một yếu hơn. Vườn nhà xung quanh cũng chỉ trồng rau, lác đác một vài cây vải trong vườn. Thế nhưng mỗi mùa vải lại thấy nhớ đến những kỷ niệm xưa da diết.
Sau này con cháu mình nó thèm, thì chạy ra siêu thị mua, hoặc mua ngoài chợ- hàng rong, chắc chẳng bao giờ có một kỷ niệm gì gắn liền với một vài loại quả nào đó như người quê mình.




Sydney, 2/6/2018.

Chủ Nhật, 16 tháng 4, 2017

Đông và Hạ


Cô gái mùa đông,
Vô tình bước vào khu vườn mùa hạ
Ngập ngừng những bước chân giá lạnh chào đón nắng hè

Có anh chàng mùa hạ
Nằm vẩn vơ đếm mây trên cao
Và vắt chân trên dòng thác chảy
Hát bài ca của những ngày nắng hạ, của sự hồn nhiên tươi trẻ cuộc đời

Bỗng rùng mình cơn gió lạnh thổi qua
Anh yêu nàng với cái nhìn say đắm,
Từ cảm giác lạ lùng của mùa đông trong khí trời hè
Từ sự bỡ ngỡ, ngập ngừng của cô gái lạ có tên gọi mùa Đông

Họ yêu nhau năm dài tháng rộng
Lúc oi ả chói chang,
Lúc gió đông rít lạnh
Của những mây vờn và gió thổi
Của những cơn mưa rào và tuyết trắng thất thường

Một ngày kia, cả khu đồi chuyển đổi một rừng hoa
Rực rỡ một bầu trời trong xanh trên cánh đồng cỏ mới
Có cô gái mùa xuân tươi trẻ ngây thơ,
Tung tăng nhảy những bước chân chim sáo

Anh mùa hạ yêu điều hồn nhiên lạ,
Và yêu những điều rất đỗi ngây thơ
Đông ngắn lại co mình trong những ngày đêm tối
Mặc hạ xuân vui vẻ trên đồi,

Xuân rồi cũng dần như Hạ, vui chơi nhiều tính cách cũng giống nhau.
Đến một ngày Hạ nhớ những cái rất riêng, và cả những điều khác biệt
Hạ tìm Đông trên những ngọn núi cao,
Gió giật từng cơn buốt lạnh
Đông khóc than cho cuộc tình bé nhỏ, co mình gặm nhấm kỷ niệm xưa

Cô gái khi yêu luôn bao dung độ lượng, tha thứ cho người tình bỏ qua lỗi lầm xưa
Đông và Hạ bên nhau tháng dài ngày rộng
Khăng khít hơn và ngỡ mãi bền lâu

Đến một ngày khu vườn chuyển màu vàng úa
Cây cối nghiêng, rụng rơi những xác hoa
Thu đến lòng Hạ bỗng xốn xang, nghiêng ngả
Quên mất lời hẹn xưa kia cùng với tuyết đông
Hạ mải mê đuổi theo Thu mong chờ một ngày đón nhận,
Thu như một cô gái đẹp buồn, khó hiểu, làm say đắm bao người, say đắm cả Hạ kia

Những cơn gió heo may, làm gầy thêm nắng hạ,
Làm nhăn nheo khuôn mặt trẻ trung
Lá vàng rơi phủ đi những điều vốn tích cực
Và cả làm ngăn dòng thác thôi rơi
Hạ kiệt sức trong những ngày yêu Thu muộn
Bổng giật mình thấy chẳng phải mình xưa.

Nhớ đến Đông và mong chờ Đông tới,
Nhưng Đông sẽ chẳng bao giờ tới nữa sau hai lần đau thương
Hạ bây giờ vẫn cứ là Hạ xưa, vui tươi chim sáo sau khi mùa xuân đi qua
Rồi bắt đầu chói chang oi ả,
Da diết tiếng ve kêu nhớ lại cuộc tình mùa Đông
Và kiệt sức khi Thu đã sang

Cô gái mùa đông năm nào vẫn thổn thức với nắng hè
Nhưng không bao giờ dám bước vào khu vườn mùa hạ ấy
Nhớ chàng Hạ, gió đông càng rít mạnh, mong khí lạnh đến được cánh đồng kia

Hạ và Đông mãi mãi chỉ là dĩ vãng, nhớ đến nhau và không thể gặp được nhau….

Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2017

Một chiều ngược gió


“Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời

Em ngược thời gian, em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh

Mang bao điều em muốn nói cùng anh
Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Trái đất sẽ thế nào khi màu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi anh không em?

Em trở về im lặng của đêm
Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
Riêng chiều nay – em biết, một mình em…”



Tác giả: Bùi Sim Sim

Chủ Nhật, 15 tháng 1, 2017

Lời khuyên quý báu

Mỗi ngày đi gặp một người, một nhóm người, là ta lại học thêm một số điều để trang bị cho ta những thứ cần thiết nhất cho hành trình chinh phục nước ÚC và Sydney nói riêng này.

Với thầy H, người đã gần hai chục năm ở đây, cho lời khuyên rằng:
1. mình phải bứt ra khỏi vùng an toàn: đó chính là cộng đồng người Việt đang bấu víu tại đây. Bứt ra để hoàn thiện ngôn ngữ tiếng Anh của mình, để học mọi văn hoá cần thiết và đa dạng của nước ÚC kể cả Sydney ở đây.
2. Enjoy nhất có thể: hãy join vào các group các hội sinh viên hay bất kỳ academic hay non-academic để cho tinh thần mình thoải mái hơn, đồng thời có thể học được rất nhiều điều trong quá trình tham gia đó.
3. Khám phá và đi du lịch: mình còn trẻ, còn single không vướng bận, thì hãy cứ làm điều mình thích, đến nhiều nơi khác nhau, ngắm nhìn cảnh vật và con người, đừng bó buộc chân vào một chỗ.
4. Tìm hiểu về lịch sử trường Usyd cũng như của khoa Civil Engi,
5. Cố gắng join và làm tốt lĩnh vực của mình trong nhóm of Prof. Itai,

Thứ Năm, 12 tháng 1, 2017

Bản đồ Việt Nam

Hôm nay trong lúc đang dò đường tìm hiểu về địa điểm sắp tới: the Star Sydney để đi nghe nhạc. Bỗng nhiên muốn nhìn xem từ đây cách Việt Nam xa như thế nào. Zoom out và Zoom in, thấy Việt Nam hình chữ S của mình nằm đó, bỗng dưng một cảm giác lạ khó tả.
Việt Nam thân thương, bé nhỏ, và yên bình. Việt Nam nghèo khó và đang thay đổi hàng ngày.
Một Việt Nam đáng yêu đến thế, vậy mà sao những người con của vùng đất này cứ phải bỏ quê bỏ chốn để ra đi.
Tự dưng thấy chạnh lòng!

Thứ Hai, 9 tháng 1, 2017

Departure - Khởi hành

Hành trang của con người là những chuyến đi.
Mỗi lần xuất hành, là mỗi lần tôi có thêm những trải nghiệm thật thú vị.

Lần này, tôi đã trưởng thành hơn. Biết gác lại những tâm tư uỷ mị lại phía sau....Để hướng tới tương lai tốt đẹp và đầy thực tế phía trước.
Lần này tôi đi để trở về... một cách rực rỡ hơn.

Phía trước còn nhiều điều (tốt xấu, buồn vui lẫn lộn) đang chờ đợi tôi.
Nhưng tôi... cũng rất hào hứng để chinh chiến với bất kỳ điều gì xuất hiện cốt để thử thách tinh thần và sức chiến của tôi.

Và tôi tin. Mình sẽ bất bại.
Tôi tin. Mình sẽ thành công!

Sydney! I am moving to you!

“WE DELIGHT IN THE BEAUTY OF THE BUTTERFLY, BUT RARELY ADMIT THE CHANGES IT HAS GONE THROUGH TO ACHIEVE THAT BEAUTY” 

Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2016

Lập trình của trái tim

Học lập trình, tôi biết rõ thêm một điều về cuộc sống.
Khi ta đặt biến là một đối tượng, khi chạy chương trình, kết quả được lấy từ giá trị gán vào biến.
Khi ta gán biến đó bằng một giá trị khác, và nhiều giá trị khác, và nhiều .... khác.
Thì kết quả cuối cùng luôn được lấy từ giá trị gần đây nhất mà ta gán vào biến.

Điểm mấu chốt là: dù anh đã từng là bạn trai tôi, dù chúng ta từng yêu thương nhau đến mấy, thì anh không có giá trị gì - so với người hiện tại của tôi.
Và người cũ ạ, khi đã đi qua nhau, đừng hy vọng quay trở lại thêm một lần nào nữa.

P/S. luôn đúng với biến cục bộ. 

Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2016

Những sai lầm khi nói về đọc sách

Là một người thích nhìn chữ từ bé. Hồi nhỏ gia đình không có điều kiện, cứ sang nhà ai thấy sách, báo, giấy tờ gì có chữ là cầm lên đọc. Khi lớn lên, tôi cũng vẫn có thói quen đọc sách.
Rất nhiều người cho rằng việc đọc sách là trừu tượng và khó hiểu hoặc không thực tế, chỉ dành cho những kẻ mơ hồ…
Thực ra thì, tôi là người rất thực tế. Nhưng khi nào cần, tâm hồn tôi cũng hoá mộng mơ.

Sau đây là một số đánh giá sai lầm thường gặp khi nhắc đến việc đọc sách.

1. Sách chỉ là lý thuyết, mà đã đọc là phải áp dụng.
Từ từ đã nào, các bạn có thấy mỗi khi phân loại các hoạt động Giải trí, ngoài Phim và Ca nhạc ra, thì còn có việc Đọc sách không? Như vậy có nghĩa là, đọc sách là một hoạt động giải trí thuần tuý. Còn việc đọc để áp dụng vào đời sống, và chuyên môn thì tuỳ sở thích từng người.

2. Sách dành cho những người chỉ biết phân tích, không hành động. Ít thành công.
Các bạn có nhận thấy rằng hầu hết những người vĩ nhân, hoặc những người thành đạt đều có lời khuyên số một cho các bạn trẻ là Đọc sách không? Ngoài ra, họ cũng có thói quen đọc sách, và luôn trân trọng tủ sách, giá sách trong nhà hoặc phòng làm việc.
Nhiều người thành công là nhờ sự sáng tạo và trí tưởng tượng. Mà tất cả những điều đó đều được thấm dần qua những tháng ngày đọc sách. Càng những người xuất chúng, càng thích đọc những cuốn sách hoặc truyện có tính kích thích tưởng tượng và độ trừu tượng cao.

3. Đã đọc thì đọc sách nào cũng tốt.
Cái này các bạn nên cân nhắc. Đúng là nên đọc sách có lĩnh vực rộng từ thơ ca, cho đến khoa học, nhưng không đồng nghĩa với việc sách nào cũng hợp với bạn hoặc tốt cho bạn. Bạn nên đọc những cuốn mà bạn cảm thấy thích và phù hợp. Điển hình là tôi, sau khi tôi từ Ý về nước, tâm trạng đang có nhiều xáo trộn, đồng thời tôi chưa ổn định mọi việc tại thời điểm đó, sách và quần áo tôi bị mất gần hết ở sân bay, tôi ở cùng phòng một người bạn, và thường xuyên mượn đọc sách trên giá của người bạn ấy. Sau một thời gian tôi vẫn hay stress và tâm tính thất thường, thậm chí bị trầm cảm. Về sau tôi mới phát hiện ra là vì mình hay đọc những cuốn sách và truyện viết về những tâm tư u buồn, không lối thoát và luẩn quẩn, những cuốn sách Nhật Bản viết về việc đi tìm bản ngã mà đọc xong đều khiến người đọc càng không hiểu chính mình hơn. Từ đó tôi từ bỏ việc đọc sách của người bạn ấy và tự đến hiệu sách chọn cho mình những cuốn sách mình yêu thích hoặc làm rạng rỡ cuộc sống của mình.

4. Đọc sách là phải giữ gìn, nâng niu.
Nói thật, tôi là người cẩu thả, nên đồ vật gì đã qua tay tôi thì không có chuyện còn mới tinh. Sách mua về là để đọc, để ngẫm, để chiêm nghiệm, chứ để cho vào tủ kính thì … thôi, khỏi mua cho phí tiền. Vậy nên, khi đọc sách, hãy tìm cho mình một tư thế, vị trí đọc thoải mái và làm thế nào để cho vào đầu nội dung trong sách chứ không phải là hình thức nhẹ nhàng nâng niu giữ gìn khỏi nhăn khỏi nhàu sách. Miễn là đừng làm rách và rời rạc lung tung thứ tự của các trang sách là được các bạn à. 


Có nhiều lần bạn trai tôi (giờ đã là người dưng) hỏi rằng: sao lúc nào rảnh cũng thấy em đọc sách?
Và tôi, duy nhất một lần sau bao lần hỏi, đã trả lời: Có thể một ngày nào đó anh sẽ rời xa em, nhưng sách thì không.



Bài đăng nổi bật

Con đến với Cha Mẹ vì lý do gì

 Hôm nay tôi viết về Sự tỉnh thức mà Con trẻ đã đem đến cho Cuộc đời. Khi chưa có con, hay lúc đã mang trong mình hình hài nhỏ bé, cha mẹ nà...