Thứ Ba, 29 tháng 11, 2016

Quote-Hành trình của những người trẻ

“Trong đời, có những khoảng thời gian tuy không dài nhưng lại làm cho người ta trưởng thành hơn rất nhiều so với những năm tháng lê thê không biến động.”

_trích từ: “Hành trình của những người trẻ” - tác giả Dương Thuỵ.

Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2016

Quote 27/11/16

" Ngôn ngữ trần gian như túi rách
Đựng sao đầy hai tiếng Mẹ Cha"
Vì con nói con sẽ bắt xe đi sớm,
Mẹ dậy từ 4 giờ nấu xôi gấc con ăn.
Trời mùa đông, khó lòng tung chăn dậy
Mẹ vẫn ân cần quên lỗi hẹn thời gian.

Tấm chân tình ngàn đời không thấu nổi
Mẹ thay muôn người trong thế gian con
Thay cả nhân tình luôn đỏ đen tráo trở
Nhưng không ai, một ai thế nổi
Người mang nặng tình Mẹ thiêng liêng.


Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2016

Cuối cùng thì...

Cuối cùng mọi thứ chỉ còn lại bản chất của nó.
Một con người cũng vậy, có những thứ được chắp vá hoặc đắp lên mình những thứ cho màu mè, sinh động. Nhưng bản chất của một con người gần như là không thay đổi.

Ai đó bị rung động, choáng ngợp bởi một ai đó: vì những thứ họ mặc, vì những lời họ nói, vì những điều họ làm mà mọi người đều nhìn thấy. Nhưng, sau khi test bởi thời gian và biến cố, bản chất họ hiện rõ là một con người hào nhoáng bọc bên ngoài sự vô tâm và thờ ơ. Sự hời hợt và nông cạn bên trong của hình thức và lời nói hết sức "so deep". Cuối cùng thì, người mà chịu thiệt thòi và suy nghĩ chính là bạn.

Ai đó nhìn một ai đó thật không vừa mắt, thấy nhạt nhoà và chán ngắt... Nhưng với vẻ ngoài đơn giản đó, ẩn sâu bên trong họ là những lắng đọng của thời gian, của những biến cố thăng trầm. Và quan trọng là họ là người tử tế, tốt tính một cách tự nhiên. Họ không có quá nhiều sao nhãng, quá nhiều lựa chọn, bởi họ đã chọn ai, chọn điều gì thì cứ thế chăm chút cho đối tượng đó. Bởi họ đơn giản nên sự lựa chọn của họ cũng đồng nhất và đơn giản như vậy.

Nếu chọn một ai đó để làm bạn, tôi có thể sẽ chọn đối tượng thứ nhất.
Để chọn một ai đó để đi bên cạnh suốt đời, tôi sẽ chọn đối tượng thứ hai.
Bởi, bản thân tôi đã đủ phức tạp rồi.
Cái tôi cần là sự giản đơn và bình yên...


Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2016

Nếu một ngày ta thức dậy và...

Bỗng một ngày ta thức giấc, nhận ra mình đang nằm trong một căn phòng thật lạ, bày trí ấm cúng vừa  đủ, rộng vừa đủ cho ta nhận ra là phòng ngủ tách biệt; và nằm bên cạnh ta là một người đàn ông - hoàn toàn xa lạ. Khi bạn chạy ra ngoài, bắt gặp đứa trẻ đang tụt quần kêu ta là mẹ và đòi cho đi vệ sinh, trong khi cô chị đanh chiếm trọn cái nhà vệ sinh nhỏ bé ấy. Rồi cả một list danh sách công việc và cả những công việc hàng ngày được dán chi chít lên những cánh cửa, tủ lạnh phòng bếp-và ta nhận ra đó là chữ viết của chính ta. Liệu ta sẽ phản ứng như thế nào?

Vâng, điều đó hoàn toàn có thể xảy ra nếu bỗng nhiên một ngày ta tỉnh dậy và thấy mình đã mẹ của hai đứa con và có một ông chồng hoàn toàn xa lạ. Và ta không thể nằm ườn thêm vài chục phút hay thậm chí vài phút nữa. Ta lúc này phải "học hỏi" và làm quen với chính những điều mà ta vốn tạo ra nó...từ hồi nào ta cũng không rõ.

Đột nhiên ta thấy thế giới của ta sao mà quá rộng để học hết mọi thứ mà đối với một bà nội trợ thì là hoàn toàn bình thường, nhưng với người mới chỉ hôm qua là cô gái độc thân vui vẻ thì thế giới của cô ấy của ngày hôm nay không hề vui vẻ chút nào.
Đột nhiên ta cũng thấy thế giới xung quanh mình sao quá đỗi chật chội, đến mức ngột ngạt không thở nổi khi thu xếp việc làm quen dần với những gương mặt xung quanh mình, và thu dọn những chiến trường mình đang tạo ra từ lúc thức dậy.
Kế hoạch cuối tuần tìm một quán cafe yên tĩnh và đọc nốt cuốn sách vừa mới mượn hôm qua của mình đâu rồi???
Kế hoạch gặp mặt mấy cô bạn lâu ngày không gặp, hay việc chuẩn bị xách balo và lên đường du hí của mình đâu rồi? Nhìn ra xung quanh chỉ còn chi chít những ghi chú: đưa con gái lớn đi học nhảy lúc mấy giờ, đón con lúc mấy giờ, hôm nay có khách đến chơi làm món gì món gì, mấy giờ gọi điện cho bố mẹ chồng, mấy giờ thì gọi cho bố mẹ đẻ, chuẩn bị đồ cho chồng đi công tác tuần tới ntn...
Mới đọc qua vài cái notes thôi mà đã thấy hoa mắt chóng mặt rồi. Nhưng... sao lại thế này?!!
Sao lại cho mình vào một giấc mơ (hoặc cho dù là thực) thì cũng quăng mình đi một đoạn thời gian xa thế mà không hề có sự báo trước hay cho biết thông tin quãng thời gian trong khoảng đó??

Đó là bởi vì, nếu như bỗng dưng một ngày ta thức dậy với vô số trách nhiệm và con người mới bên cạnh ta như vậy, thì ta mới thấy sự thay đổi nó lớn như thế nào - điều mà nếu cho ta xem cả quãng thời gian thay đổi dài thì chắc chắn ta không nhận ra.
Sự thích nghi khiến ta không còn cảm nhận gì rõ rệt về thời gian và thay đổi.

Thôi, ta muốn thức giấc mộng này. Ta muốn quay về hiện tại, và sẽ trân trọng hiện tại không một chút kêu ca phàn nàn. Chuyện gì đến rồi sẽ đến, rồi sau này ta sẽ như thế này. Nhưng đó là chuyện của mai sau.
Chủ nhật này, ta sẽ tận hưởng thời gian một mình bên ly cafe ở quán quen thuộc, lắng nghe bản nhạc du dương và thưởng thức từng dòng viết trong trang sách ta yêu thích...
"Tuổi thanh xuân trôi qua sẽ không bao giờ quay lại"


Độc thân không đáng sợ, điều đáng sợ là


Ngồi trên chuyến bay 14 tiếng đồng hồ từ Milan về Hà Nội, điều mà tôi ao ước nhất đó là khi xuống sân bay, sẽ có một ai đó-chính xác là một chàng trai nào đó- đứng sẵn đợi, và mình chạy tới ôm chầm họ mà không cần biết xung quanh ra sao.
"Ta mệt rồi, ta cần có ai đó thực sự vỗ về, an ủi. Quá đủ rồi những ngày lênh đênh tự mình gồng gánh mọi biến cố và xung đột. Mình thực sự cần có một ai đó ở bên, ít nhất mình được cảm thấy nhẹ nhàng hơn" - tôi đã nghĩ như vậy, và ao ước như vậy, không hề dối lòng.
Sau một thời gian trải qua nhiều thăng trầm và sự việc đột xuất, cô gái được bạn bè tự hào đặt cho cái tên "mạnh mẽ" đã không còn đủ mạnh mẽ nữa.

Và rồi khi về Việt Nam, tất nhiên là không có ai đón đợi ở sân bay cả, và cũng tự mình nhẹ nhàng kéo chiếc hành lý xách tay duy nhất còn sót lại sau khi đã bỏ lại vali 40kg ở sân bay Malpensa ở Milan vì lý do quá giờ check-in, cô gái ấy là tôi - đã cho phép mình tìm hiểu những người mà cô cho rằng có thể trở thành bạn trai.
.
.
.
Sau một tiếng đồng hồ - tưởng như dài hàng thế kỷ - tìm kiếm chiếc xe máy cà tàng của mình dưới bãi đỗ xe ngầm dưới toà nhà Royal City trên đôi chân đứng không vững vì đi gày cao gót mà không có sự hỗ trợ nào từ người bạn trai-đang tìm hiểu-vì đã bỏ ra về trước-với lý do gì ta không biết, Ta quyết định một điều rằng:
Có bạn trai để làm gì khi điều ta cần là một bờ vai dựa vào khi mỏi mệt, một người có thể chia sẻ cùng lúc khó khăn thì lại không hề thấy người ta đâu.
Có bạn trai để làm gì khi mà điều quan trọng là trao đổi và yêu thương nhau, thì khi mà mình muốn có một lời giãi bày - cũng không được lên tiếng.
Có bạn trai để làm gì, trong khi ta mang tiếng yêu nhau, mà thực ra, luôn cảm thấy đơn côi và bị ruồng bỏ?
Thì. Hãy dừng lại ở đây.
Hãy trở về với cuộc sống trước kia của mình: Một cuộc sống độc thân nhưng vô cùng tự tin và tự lập.

"Độc thân không hề đáng sợ, điều đáng sợ là cô đơn trong chính mối quan hệ của mình"

Let it be!

Mình xứng đáng với người xứng đáng với mình!




Thứ Hai, 31 tháng 10, 2016

20 nghịch lý cuộc sống

20 nghịch lý cuộc sống
  1. 1.     Bạn càng cố gắng gây ấn tượng với ai, họ càng ít ấn tượng với bạn,
  2. 2.     Càng nghĩ rằng mình đúng thì càng không biết gì.
  3. 3.     Thứ duy nhất chắc chắn là không có điều gì chắc chắn
  4. 4.     Thứ duy nhất không thay đổi là sự thay đổi
  5. 5.     Thất bại càng nhiều, càng dễ thành công.
  6. 6.     Việc gì càng khó khăn, việc đó càng đáng làm.
  7. 7.     Càng sợ chết, càng khó tận hưởng cuộc sống
  8. 8.     Càng học nhiều, càng thấy mình biết ít
  9. 9.     Ít quan tâm đến người khác đồng nghĩa với việc cũng ít quan tâm đến chính mình.
  10. 10. Càng kiếm tìm các mối quan hệ, bạn càng cô đơn.
  11. 11. Càng sợ thất bại, càng dễ thất bại
  12. 12.  Bạn càng ghét tính cách nào đó của người khác, thì càng có nghĩa bạn đang cố chối bỏ tính cách ấy bên trong mình.
  13. 13. Càng cố làm điều gì, càng khó đạt được điều đấy.
  14. 14. Thứ gì càng nhiều, bạn càng ít muốn có nó.
  15. 15. Cách tốt nhất để ở bên ai đó là không cần phải ở bên người ấy mãi mãi
  16. 16. Chỉ cần thành thật về lỗi lầm của mình, người khác sẽ nghĩ bạn hoàn hảo
  17. 17. Càng cố níu kéo tình cảm, càng khó giữ.
  18. 18. Người không tin người khác là người không đáng tin.
  19. 19. Càng cố tranh cái, càng khó thuyết phục
  20. 20. Càng có nhiều lựa chọn, càng khó hài lòng






Thứ Tư, 26 tháng 10, 2016

Quote 9

" Con ong được ca tụng vì nó làm việc không phải cho chính mình mà cho tất cả" 

Cùng một thời điểm, nhận được một vài e-mail và cảm thấy vui vui. Một học viên tiếng Anh cũ, lớp học vừa mới kết thúc, viết e-mail bằng ngôn ngữ mới được học, và tràn đầy tình cảm, xúc động thể hiện lòng biết ơn tới mình. Trong thư em có nói rằng cô luôn mỉm cười và nhiệt tình với tất cả mọi người. Trên hết đó là khoá học đã cung cấp những thông tin hữu ích cho các bạn ấy.

Mình không nghĩ rằng mình hay cười như thế, nhưng mình tin là trong giờ học, mình rất vui và thoải mái nhiệt tình với các bạn học viên.

Cuộc sống chỉ đơn giản là: có việc gì đó để làm, có ai đó để yêu, và có điều gì đó để hy vọng!

Và mình thì yêu tất cả mọi người - nhiều lắm!

Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2016

Người phụ nữ đẹp nhất !

Nhớ lại những năm học trò của tôi, bố luôn là người đi họp phụ huynh cho tôi, vì nhiều lẽ. Thứ nhất: bố tôi ăn nói rõ ràng, có đầu có đuôi, giao tiếp rộng, nên việc truyền đạt cũng rất dễ. Thứ hai: bố tôi to cao và ưa nhìn hơn. Nhưng có một hôm vào thời gian đầu đông năm lớp 7, vì quên rằng hôm đó là họp phụ huynh để phổ biến thông tin trước khi đi thi học sinh giỏi, nên tôi xin phép cô ra khỏi lớp để phi xe về nhà, thông báo với bố mẹ việc họp sau đó chỉ còn nửa tiếng đồng hồ. Bố tôi không có nhà, và chỉ có mẹ tôi đang làm cỏ ở vườn. Mẹ tôi nhờ bác hàng xóm để ý anh tôi (anh tôi bị bệnh),  mặc thêm cái áo len mỏng và tức tốc lên đường đến trường cùng tôi.

Khi tôi đến lớp, và mẹ tôi cũng vào họp. Một cậu bạn cùng lớp đứng cạnh tôi nói với tôi: Mẹ của H trông hay hay nhỉ, nhìn H như thế này, không nghĩ mẹ H nhỏ người và không được ưa nhìn đến thế.

Tự dưng tôi cảm thấy ghét cậu bạn đó, mặc dù chả có lý do gì để ghét bỏ cậu ấy. Và cũng bất chợt, sau bao ngày tháng, tôi mới để ý kỹ mẹ tôi. Mẹ tôi luôn gầy gò và ốm yếu như thế, trầm mặc, và luôn để ý những chi tiết nhỏ nhất của chúng tôi, chăm lo từng bữa cơm và giấc ngủ, đến cả quần áo và đồ dùng học tập tôi mang tới trường hàng ngày.
Bỗng một cơn gió lạnh lùa qua và tôi cảm thấy thương mẹ tôi một cách ghê gớm. Không biết mẹ mặc vội tấm áo mỏng thế, có bị lạnh không....

Kể cả cho đến sau này, mỗi khi tôi nhìn vào gương mặt mẹ, làn da rám nắng, vết chân chim rứt nạn quanh đôi mắt u buồn, và nhìn những tàn nhang, lốm đốm lơ phơ trước trán những sợi tóc ngả màu của mẹ, sao tôi vẫn thấy có nét gì đó cuốn hút đến nao lòng???

Đôi lúc bất chợt tôi nắm đôi bàn tay chai sạn của mẹ, mân mê sờ những đường chỉ tay, những ngón tay ram ráp của mẹ... tôi cảm thấy như mình đang mở từng trang nhật ký của một đời người: từ thủa thiếu thời trải qua từng năm tháng, cho đến nay vẫn chưa hết những chuyện còn dang dở chưa kịp kể .... Không hiểu sao, tôi vẫn ấn tượng bàn tay sần sùi đó nhất.

Tôi nghe nhiều người nói đến "phụ nữ đẹp", với đôi mắt tô kẻ, với dáng hình đẹp, vừa vặn, với đôi bàn tay mềm mại và nhỏ nhắn, với làn da không rám nắng.

Nhưng với tôi, Mẹ luôn là người phụ nữ đẹp nhất!
Và tôi tin, trong mắt những đứa con, người mẹ của họ - luôn là người tuyệt vời nhất!

Trong mắt con - mẹ là tuyệt vời nhất! 


Thứ Sáu, 14 tháng 10, 2016

Giấc mơ AN NHIÊN.

Gần đây có những giấc mơ: có một trang trại thật rộng, trên một khu đồi hoặc cao nguyên bát ngát.
Mình và người thân chăn nuôi dê - cừu, thêm vài luống rau, rẫy đất trồng nho hoặc củ quả theo mùa.
Sáng sáng đi vắt sữa bò và chuẩn bị cho bữa sáng trong lành. Nhìn từ trong nhà bếp ra ngoài trang trại. Nắng hắt vào trong, xuyên nghiêng, nhẹ nhàng. Cuộc sống vô lo vô ưu, có gì ăn nấy, có gì tiêu nấy, và cứ ung dung tự tại cho đến già.

Liệu có khi nào, lòng mình quá đỗi nặng trĩu...để mà mới cái tuổi đuôi 20 đã đòi lập trang trại, muốn sống bình yên rồi?

Hay là đam mê quá mệt mỏi, chẳng theo nổi một con đường nhất định, lúc nào cũng bải hoải tìm lối đi riêng, để rồi nhìn lại: chưa có một thành công hay chắc chắn nào?

Hay là mình chỉ cứ mơ ước chơi vậy thôi? Vì ai cũng có những ước muốn bình yên...nằm sâu thẳm trong tâm hồn.

Mình mệt rồi, mình muốn AN NHIÊN!


Bài đăng nổi bật

Con đến với Cha Mẹ vì lý do gì

 Hôm nay tôi viết về Sự tỉnh thức mà Con trẻ đã đem đến cho Cuộc đời. Khi chưa có con, hay lúc đã mang trong mình hình hài nhỏ bé, cha mẹ nà...