Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2019

Mẹ bỉm sữa làm kinh tế_tập 1_Kinh doanh thuê phòng Airbnb

Đã cuối tuần rồi, mẹ Kiwi lại tiếp tục chia sẻ với cả nhà những trải nghiệm thú vị của việc trở thành Momentrepheneur (mẹ bỉm sữa làm kinh tế) nha! 
Hôm nay mình sẽ chia sẻ về một nguồn thu nhập bán thụ động mà không chỉ các mom đâu, các daddy cũng có thể thực hiện được nếu linh hoạt và sáng tạo thêm. 
-----------
Hồi ở ÚC, mình có rất nhiều ý tưởng về các loại hình dịch vụ để về VN thực hiện. Trong đó có việc thuê phòng cho khách nước ngoài thuê theo ngày, tên là Airbnb 
 Trước khi về, mình năn nỉ chồng là thử làm xem ntn chồng nhé. Chồng mình ok. 
Vì không kịp mua nhà, nên 2 vc tạm thuê 1 căn hộ 2 pn tại khu vực gần nơi vợ công tác. Vừa tiện cho việc đi lại làm việc của vợ, vừa là muốn trải nghiệm xem môi trường sống nơi mình định gắn bó lâu dài sẽ ra sao.  
Vậy là sau khi cắp Kiwi về VN, và sau đó 3 tuần chồng sang lại Úc. Mình đăng phòng lên, mặc dù ban đầu nghĩ rằng phải trang hoàng, decor phòng ốc rất hoành tráng, nhưng cuối cùng chỉ set-up một cách rất cơ bản và giản dị. Mình thích cây xanh, nên mình cũng cố gắng làm xanh ban công, phòng khách nhất có thể.
Phòng (private room) được đăng lên. Cả nhà về thăm hỏi họ hàng 2 bên, đi chơi thăm hỏi người này người kia sau mấy năm xa cách, nên cũng không để ý nhiều về việc chưa có ai hỏi/đặt phòng. 
Cho đến gần một tháng thì có khách người Pháp đặt 3 đêm. Sau đó lại có 1 khách người Anh đặt 1 tuần (7 ngày), và cứ thế, số lượng khách đặt phòng tăng dần, (mình để chế độ cho phép đặt trước 6 tháng), thậm chí có khách nữ đặt phòng nghỉ liên tục 2 tháng rưỡi. 
Duyên may hay do dám liều thì không biết, nhưng thực sự thì mẹ Kiwi phải khẳng định là mát tay trong việc kinh doanh phòng nghỉ này. Có dạo vì nhà có nhiều việc, nên phòng cần để cho ông bà, khách khứa lên chơi nghỉ ngơi, mình mạnh tay tăng giá tiền phòng để không có khách nào đặt…. Vậy mà vẫn có khách đặt. 
Khách đến nhà mình, chủ yếu là khách nước ngoài: Pháp, Anh, Mỹ, Thuỵ Điển, Morocco… và rất dễ tính, thích chơi với bé Kiwi. Vì thế Kiwi được tiếp xúc với rất nhiều giọng nói, ngôn ngữ khác nhau. Mình tất nhiên giao tiếp với khách bằng tiếng Anh, nhưng luôn nhờ khách nói vài câu tiếng bản địa của khách cho Kiwi nghe (mẹ còn chả hiểu gì làm sao mà con hiểu)– nhưng điều đó lại rất tốt cho Kiwi khi nghe được nhiều tần sóng khác nhau của ngôn ngữ khác nhau, khiến con sẽ có nền tảng ngôn ngữ tốt. 
Lại nói ngoài lề một chút. Ở VN việc vợ chồng đi nước ngoài về (SV nghèo rớt mồng tơi) chưa mua nhà mà thuê nhà để ở vẫn bị đánh giá chê trách là kém cỏi. Việc 2 vc thuê 1 căn hộ cao cấp về, chỉ để cho 2 mẹ con bỉm sữa ở (ba lại trở lại Úc công tác rồi) cũng bị điều tiếng nhiều, nhiều người xót tiền, xót của. tất nhiên không nói trước mặt mẹ Kiwi (nhưng rồi cũng đến tai mẹ hết à). 2 vợ chồng mình cũng cứ kệ. Những điều họ thấy chỉ là bề nổi. Cuộc sống nơi ở ở chung cư này tất nhiên không thể so sánh với nhiều nơi khác (đb là ÚC nhợn, hihi :D ) nhưng cũng tương đối an toàn và yên tâm với cả 2 vc đặc biệt khi có con nhỏ là Kiwi. Vậy nên 2 vc quyết định sẽ gắn bó lâu dài ở đây. Còn tiền thuê nhà từ lúc về VN đến giờ, tính ra chỉ phải trả một nửa giá mỗi tháng do việc kinh doanh Airbnb cũng tương đối thuận lợi (mặc dù chỉ cho thuê 1 phòng, và thi thoảng mới có khách ở). (Vậy nên hơn thua nhau ở cái đầu, chứ không phải bề nổi bên ngoài, các bác nhỉ!)
Nhân dịp mẹ Kiwi được lên super host, mẹ Kiwi muốn chia sẻ lại những gì thú vị, kinh nghiệm cho những đôi bạn trẻ, hay những mom ở nhà có chút vốn liếng tiếng Anh và có dư phòng có thể làm theo. 
Ngoài ra, các bác còn yếu tiếng Anh, nhưng vẫn quyết tâm thử nghiệm hình thức này, có thể tham khảo các cách giao tiếp tiếng Anh cơ bản trong kinh doanh Homestay hoặc Airbnb qua link blog tiếng Anh do mẹ Kiwi tổng hợp và viết lại (NOTE: blog này là của mẹ Kiwi lập từ hồi 2016, post bài hơi ít, nhưng các bác có thể tham khảo thêm các bài viết học tiếng anh khác thoải mái không cần xin ý kiến): 

Thử thách những điều mới mẻ, cũng thú vị lắm các bạn ạ. Nhưng quan trọng là phải dám làm. Kế hoạch cứ để đó, thì mãi chỉ là tờ giấy nháp! 
Link tạo tài khoản host các bạn có thể click ở đây ạ. 
hoặc: 
https://www.airbnb.com/c/hangl1538

(Tip: Lập tài khoản không mất phí. VÀ!!! Các bác sẽ được TẶNG LẠI 65$ (USD) khi du lịch do được refer bởi Superhost là mẹ Kiwi đó ạ. )

Thứ Năm, 21 tháng 6, 2018

Nguồn động lực từ những cuộc nói chuyện với người có chí hướng!

Mình rất thích trò chuyện với những người "đặc biệt". Họ có thể đặc biệt về ngoại hình, về tính cách, về suy nghĩ. Nhưng đều chung một đặc điểm là quyết đoán, sáng tạo và luôn có động lực để thực hiện những điều mà số đông không dám làm. Sau bữa trưa ngày hôm nay, từ một quán cafe trong khuôn viên trường đại học Sydney, mình trò chuyện hỏi thăm những người mà mình thấy họ đều có những hoài bão còn dang dở đang thực hiện, và thấy mình khâm phục biết bao nhiêu. Thực ra gọi là ghen tỵ cũng đúng.

Một người đồng nghiệp đã chuyển quán cafe và mua một địa điểm gần bãi biển Cát Bà để làm homestay cho khách du lịch Tây ở.

Một người bạn thân, kiến trúc sư, khác tuổi tác (chênh nhau 4 tuổi vẫn gọi tớ cậu) đang vi vu xuyên Việt bằng xe máy từ Tây Bắc tới tận phía nam của đất Việt. Bạn đã trải qua 13 ngày trên chuyến hành trình đó, và vẫn còn đủng đỉnh vi vu cho tới khoảng 1 tuần nữa mới tới địa điểm mà bạn sẽ lập nghiệp tại đó. Cầu chúc cho bạn thượng lộ bình an, và luôn tận hưởng những trải nghiệm tươi đẹp nhất trên hành trình đó.

Sau đó, mình lại được trò chuyện với người dì khuyết tật đôi chân, đang học một khóa học thời trang cao cấp trong Sài Gòn. Được Dì chia sẻ những trải nghiệm của dì khi ghé thăm các khu làm nghề túi xách, vẽ họa tiết lên vải như thế nào, và chia sẻ những kế hoạch ấp ủ của dì về việc phát triển kinh doanh sau khi học xong và trở lại với cửa hàng thời trang hiện tại của Dì.

Được nghe những câu chuyện, được nghe điều chia sẻ của những người có nhiều hoài bão, và đang thực hiện những giấc mơ ấy, khiến mình thấy bồn chồn và hứng khởi. Có những sự việc đã từng là ước mơ của mình (Ví dụ như xuyên Việt) và mình đã thôi không còn mơ nữa. Thế nhưng, những người bạn ấy đang trên con đường thực hiện giấc mơ của chính họ - trong khi mình đang ở một nơi xa, rất xa... cố gắng hoàn thành một khóa học chuyên ngành rồi trở về nước. Tự dưng, thấy mình đang bị ràng buộc nhiều thứ, hơn là tự do để làm những điều rồ dại. Thấy chút tiếc nuối, và chút xấu hổ với bản thân.

Vậy nhưng, cảm giác tiêu cực đó cũng không diễn ra quá lâu. Nhìn đi nhìn lại, mình cảm thấy may mắn vì có những người bạn tích cực và có nhiều nguồn động lực xung quanh mình. Và mình cũng cảm thấy bản thân cũng đã nỗ lực rất nhiều một ngày trước kia, theo một cách cũng rất "đặc biệt". Những điều hiện mình đang có (mà mình nghĩ rằng là trách nhiệm) thực chất ra là những thành quả mà mình đón nhận được (có một gia đình nho nhỏ ấm áp <3 ). Thành quả ấy cũng ngọt ngào lắm chứ! Có điều, khi bản thân mình - một người thích có những thử thách lớn - mà đang ổn định hơi lâu một chút - thì nó bắt đầu cuồng chân và muốn bay nhảy một lần nữa. Tuy nhiên, theo một tiêu đề cuốn sách mà mình đã đọc "không bao giờ là thất bại, tất cả chỉ là thử thách", mình tin sẽ vượt qua những thử thách hiện tại, để đón chào những thử thách lớn hơn khác sau khi về Việt Nam, để thực hiện những ước mơ, dự định của mình.

Thứ Tư, 13 tháng 6, 2018

Bình yên ơi!

Mỗi ngày thức giấc, trước khi ngồi vào bàn làm việc, hay trong những lúc nghỉ ngơi xem tin tức thời sự... bạn đều lên mạng internet tìm hiểu những thông tin xã hội hiện nay. Những thông tin tốt đẹp thì không thấy đâu, nhưng bạn thấy rất nhiều những tin tức giật gân, thông tin cấp báo, tin tiêu cực về tham nhũng hay đối tượng đe dọa đòi nợ tiền...
Khi ngày nào cũng như ngày nào, công việc của bạn chỉ đơn thuần là nghiên cứu một đề tài, và không liên quan nhiều lắm đến ngoài kia. Nhưng khi để những thông tin ngoài kia làm bạn mệt mỏi, và chán chường... thì bạn nên cân nhắc lại.

Những vụ việc tự tử gần đây trên thế giới đã đau lòng không kém, mặc dù họ là những người thành đạt, người không có một lý do gì để tự tử. Ngoài nguyên nhân muôn thủa là trầm cảm, thì những thông tin xã hội mà họ tiếp cận hàng ngày cũng dần dần làm mài mòn ý chí muốn sống của họ. "Thế giới này quả là hỗn tạp, xấu xí, không có lý do gì để mình ở thêm đây nữa" - có lẽ họ nghĩ vậy.

Bản thân mình cũng nhiều lúc mệt mỏi với truyền thông, với các thông tin được chia sẻ từ người này người kia, và những lời bình luận của các thông tin đó. Đã tự nhủ rằng sẽ phải điều chỉnh lại việc nên nghe gì, đọc gì, thay vì đọc những tin ngắn, giật gân nhưng hằn sâu mãi trong đầu đến những hôm sau... Nhưng điều đó lại cần một sự thay đổi đáng kể về thói quen. Có nhận thức rồi, hẳn sẽ có cách thức để làm, miễn sao mình để bình yên quay trở lại với cuộc sống của mình. Để bản thân luôn cảm thấy yêu đời, yêu cuộc sống, và nhìn thế giới với con mắt đầy màu sắc và tò mò.

Thế giới quanh ta vẫn còn đẹp lắm, còn nhiều nơi để khám phá, và con người khắp nơi cũng sống chan hòa, tốt tính lắm. Mình nên tận dụng một cuộc đời để đi đây đi đó, tập trung làm việc có ích và sống tối đa cuộc sống của một đời người. Thay đổi bản thân mình - thay đổi thế giới quan bên trong mình - là sẽ thay đổi được rất nhiều điều kiện sống, hoàn cảnh sống của bản thân mình. Mình tin điều đó luôn luôn đúng trong bất kỳ bối cảnh nào.

_Sydney, 14 tháng 6 năm 2018_

Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2018

Mùa vải


Nếu hỏi loại quả gì gắn liền với tuổi thơ của mình thì đó là quả Vải và Bưởi. Bưởi là một câu chuyện khác. Còn quả vải thì cứ đợt vào trưa hè nắng nóng mà đi học về đến nhà, quẳng cái cặp ra một bên rồi chạy ra vườn chén một tùm vải no nê, rồi mới về nhà ăn cơm trưa bình thường. Trưa dọn dẹp bát đĩa xong lại trốn ngủ trưa ra vườn trèo gốc vải bẻ vải ăn ngon lành. Hè năm nào cũng vậy, mà cái dạ dày nó cũng co giãn tốt, nên ăn nhiều vải thế mà ăn cơm vẫn ngon lành, không mụn nhọt hay mẩn ngứa gì hết. 



Cứ mùa vải đến là mấy chị em hồi hộp chờ đợi từ lúc quả còn xanh. Nghe lời mẹ, không dám ăn quả nào cho đến khi nó chín, sáng nào cũng chạy ra mấy gốc vải xem có quả nào rụng không, chỉ dám động đến quả rụng chứ không vặt trên cây. Đến khi nó chín thì ăn đã đời, đến nỗi cái miệng cũng khôn hơn hẳn. Cả vườn nhà có chục cây vải mà biết được cây nào thì quả ngon hơn và ngọt kiểu gì. Có cây vải lai, không ngon bằng vải thiều và lúc chưa chín hẳn còn chua chua, mà lại còn ở cuối vườn. Không thèm động đến, cho đến khi các cây vải kia bán hết thì mới ăn. 

Mùa vải cũng là mùa mà mấy chị em được thỏa thuê trèo bẻ hái quả bán. Lái thương đến nhà, cả nhà hô hào mặc quần áo dài tay để bẻ vải. Vậy mà cũng bị vài con bọ-xít xả axit rát cả cánh tay hoặc gáy. 
Năm nào mình cũng sang nhà ông bà ngoại bẻ vải giúp ông bà. Cây vải nhà ông ngoại to và cao như cây cha cây mẹ của mấy cây trong vườn nhà mình vậy. Mỗi mùa vải bán xong, ông ngoại đến từng nhà thăm con cháu, chia mỗi cháu ít tiền. Mình nhớ năm còn lớp 1 hay lớp 3 gì đó, được ông cho mỗi đứa tờ 5000 vnđ xanh lét, mà cảm giác giá trị lớn như tờ 500.000 vnđ như bây giờ vậy. Ông ngoại bao giờ cũng rất điềm đạm và hiền từ, không thủ thỉ thân mật với các cháu như bà ngoại, nhưng lúc nào cũng thương con cháu. 

Mùa vải chín, cũng là mùa gặt, mùa phơi rơm rạ và thóc, là mùa bắt đầu của nghỉ hè. Giữa trưa hè, hai chị em thay phiên nhau cày thóc, thi thoảng tự thưởng bằng việc ngồi đung đưa chân dưới cầu ao dưới gốc dừa nước mát rượi được che bởi giàn mướp, nhâm nhi từng quả vải ngon lành.


Lại đến một mùa vải nữa, nhưng thèm đến mấy mà chẳng được ăn. Ông ngoại cũng đã xa con cháu, bà ngoại thì ngày một yếu hơn. Vườn nhà xung quanh cũng chỉ trồng rau, lác đác một vài cây vải trong vườn. Thế nhưng mỗi mùa vải lại thấy nhớ đến những kỷ niệm xưa da diết.
Sau này con cháu mình nó thèm, thì chạy ra siêu thị mua, hoặc mua ngoài chợ- hàng rong, chắc chẳng bao giờ có một kỷ niệm gì gắn liền với một vài loại quả nào đó như người quê mình.




Sydney, 2/6/2018.

Thứ Ba, 2 tháng 1, 2018

Rốt cuộc, đời người có lúc nào vui?

Mấy ngày nay thế nào mà lại nghĩ luẩn quẩn về cuộc đời một con người, mà cụ thể hơn là cuộc đời làm cha làm mẹ - như bố mẹ mình.
Lúc con còn nhỏ thì chăm bẵm, nuôi nấng mong một ngày chúng nó lớn khôn, đủ lông đủ cánh rồi bay đi - thế rồi những tưởng nó lập gia đình rồi công việc xong là hai cái thân già có thể nhàn hạ mà an dưỡng tuổi già. Thế nhưng đời lại có những oái oăm. Không thằng con đem theo cục nợ vài trăm triệu về... thì đứa con gái xách vali quần áo với đứa con thơ về ngoại vì không chịu nổi nhà chồng.
Những lúc như thế, bố mẹ nào chẳng giang tay chào đón, ông bà nào lại nỡ lòng nào nhìn cháu bé tội nghiệp mà không cưu mang cả hai mẹ con. Thế nhưng, đêm thì nằm vắt tay lên chán và suy nghĩ, thở dài. Ông thở dài đằng ông, bà thở dài đằng bà. Chẳng ai bảo ai, nhưng đều hiểu nỗi trăn trở của nhau.
Thế đấy, tưởng được an phận, cuối cùng vẫn phải trả cái đống nợ cho mấy đứa trẻ lớn xác mà chưa khôn.

Thứ Tư, 18 tháng 10, 2017

Những gì tôi học được từ việc bán hàng online...

Đã lâu lắm rồi tôi không viết thêm bài nào trên Blogger này.
Hôm nay, có một số suy nghĩ, mà tôi nghĩ mình nên viết lại ở đây.

Ở bên Úc, khi mà điều kiện khí hậu, cơ hội công việc part-time và bán hàng online đều tuyệt vời. Thì không có lý do gì mà không tự trải nghiệm thêm để một phần kiếm thêm thu nhập, một phần học thêm được điều gì đó cho bản thân mình.

Với tôi, qua một thời gian bán hàng online và làm thêm ở tiệm bán bánh mỳ (mặc dù ít buổi trong tuần). Tôi cũng học được nhiều điều, và thu được nhiều thứ về cho bản thân mình.

1. Tôi điềm tĩnh hơn.
Tôi sẽ biết xử trí mọi tình huống xảy ra không như ý muốn. Chẳng hạn như: việc khách đặt hàng rồi khi hàng về lại thôi không lấy nữa, liên lạc không được. Thì tôi cũng sẽ luôn nghĩ đến cảm xúc của mình đầu tiên: tránh làm mình bực bội hoặc đổ lên đầu người khác (Giống như một số shop online là đăng tin chửi đổng khách quịt mình mà không quan tâm đến những người khác đọc status). Cùng với em cộng tác xử trí tình huống làm sao cho ổn thỏa nhất: Giữ hàng và tiếp tục đăng bán vào thời gian khác. Và luôn luôn sẽ có một khách nào đó cần đến. Nếu không bán được hàng, thì để hai chị em dùng dần. - Đó là quan niệm của mình: Khách không dùng thì mình dùng. :)

Tôi sẽ biết cười trừ, và thấy thật hài hước khi đọc những status của những người bán hàng khác khi họ đăng thông tin hơi chọc khóe việc bán hàng của mình. Vì thấy được tầm nhìn có hạn của những người như vậy. Thấy thật là hài hước khi vẫn còn một số tư tưởng chỉ khư khư cho mình và sợ cả thế giới mồi chài hết khách của họ...vẫn còn tồn tại đến bây giờ. Quan niệm của riêng tôi là: "Buôn có bạn, bán có phường" và "Nếu muốn đi nhanh, bạn hãy đi một mình. Nhưng muốn đi được xa, hãy đi cùng người khác" đồng thời học được câu từ mẹ tôi từ ngày xưa khi tôi còn nhỏ đi bán rau ngoài chợ "Trăm người bán, vạn người mua". Vậy nên, khi buôn bán, người khác mở ra, mình nên chúc tụng, và giúp được gì thì giúp, không giúp được thì thôi, không nên kìm kẹp, phá bĩnh người khác. Đó là quan điểm của tôi.

2. Hiểu được điều gì là cốt lõi.
Tôi cho rằng, việc buôn bán đôi khi là cái duyên. Còn mình đã xác định mình thử xem mình có cái duyên đó hay không, thì nên có tư tưởng học hỏi, và rút kinh nghiệm từ những lần mắc lỗi. Chứ không nên cố bằng được đạt một chỉ tiêu doanh thu nào đó vào một thời điểm nào đó.

Tôi cũng cho rằng, nên phân tích mọi góc cạnh việc mình đạt được gì trong chuyện này, và nên tỉnh táo so sánh: nếu lợi nhuận không cao bằng công việc khác, thì mình sẽ "học tập và trải nghiệm" đến một giai đoạn, mức độ nhất định, còn lại nên tập trung cho định hướng lâu dài của mình. Vậy nên không bao giờ, đặt mọi cảm xúc xấu hoặc áp lực để đánh đổi những điều tốt đẹp khác bên ngoài: như enjoy cuộc sống hiện tại ở ÚC, phong cảnh, kết giao với mọi người, networking để có cơ hội việc làm sau này ở nước khác, tìm kiếm thông tin đầu tư, tìm hiểu dần và học hỏi các kinh nghiệm, tư cách của những người thành đạt...

Tôi cũng vẫn luôn cho rằng: gia đình, bạn bè là quan trọng. Việc mình tư vấn khách mua hàng, mình tìm hiểu được đến đâu thì tìm hiểu. Không bao giờ nói quá sự thật để đạt được mục đích bán hàng. Việc đưa ra giá của tôi, cũng dựa nhiều trên tình cảm hơn là lý trí. Nhiều lúc, thấy muốn giúp người này người khác, vì hiểu hoàn cảnh họ khó khăn... thì tôi sẽ bớt giá đi rất nhiều, miễn sao không thấp hơn giá gốc là được.

3. Học được cách mỉm cười, khen ngợi và mềm mỏng với người khác.
Trước đây tôi từng cho rằng mình thẳng tính và khó thay đổi - như vậy không hề tốt. Sau một thời gian bán hàng, tiếp xúc, tư vấn với khách, kể cả khi bán hàng part-time, tôi cho rằng mình đã linh động hơn. Tôi biết cách mềm mỏng với mọi người, biết nhìn theo mọi góc cạnh - hiểu ý khách hàng, chưa nói là hơi chiều khách. Mặc dù vẫn có nguyên tắc riêng của mình và May mắn là chưa bao giờ gặp đối tượng nào gây điều khó chịu cho mình.

Vậy là tôi đã học được nhiều hơn những gì mình thu lại bằng hiện vật rồi.
Cuộc sống thì muôn màu, mà đời người lại ngắn ngủi.
...

Thứ Hai, 12 tháng 6, 2017

Làm sao để có động lực học tập khi mà ta không hứng thú với nó?

Từ câu hỏi gốc: How I can motivate myself for study?
Richard Muller, Giáo sư vật lý trường Đại học Berkeley trả lời rằng:

Hãy hỏi bản thân bạn Điều gì ở những môn học này làm cho bạn cảm thấy hứng thú. Câu trả lời có thể là để hấp dẫn một ai đó, hoặc nó cũng có thể không được đưa vào chương trình học của bạn. Nếu bạn xác định được tại sao một số người lại thích nó, thì bạn có thể sẽ trở nên hứng thú với nó, và nếu bạn trở nên hứng thú với nó, bạn sẽ không thể dừng lại việc học tập. Thực tế, bạn sẽ không phải nhớ bất kỳ điều gì, bởi vì những điều thú vị là những điều mà bạn sẽ không thể nào quên.

Nghĩ về một phần của nó mà bạn có thể muốn kể với bạn bè hoặc gia đình bạn. Bạn có thể kể về chúng như thế nào? Có điều gì gây tranh cãi không? Có thể nào mà họ không đồng ý với thực tế của bạn, với những gì mà bạn diễn giải? Khi tôi nhìn lại về giáo dục của tôi, tôi nhận ra rằng có nhiều thứ rất nhỏ và không đáng để cảm thấy thú vị, mặc dùng cũng có rất nhiều thứ mà tôi không tìm ra được sự hứng thú tại thời điểm đó.

Tôi luôn có vấn đề lớn nhất với tiếng Pháp. Vâng, tôi biết là có giá trị, nhưng việc phải nhớ nhiều rất tẻ nhạt. Nhiều năm sau đó tôi đến Costa Rica để học tiếng Tây Ban Nha. Trong khi đó, chúng tôi sống với một gia đình địa phương, và gia đình đó đã được hướng dẫn (là một phần của khoá học) là không được nói một từ tiếng Anh nào với chúng tôi. Kết quả là, nếu tôi muốn học về họ, để tìm hiểu công việc mà họ đang làm, họ dành thời gian đi chơi xa như thế nào, họ nghĩ gì về nước Mỹ và các sự kiện trên thế giới, tôi đã phải học từ vựng trong lớp học. Điều đó rất có động lực. Tôi chưa bao giờ cố gắng nhiều như vậy để học một ngôn ngữ, và tôi cũng chưa bao giờ tìm thấy nhiều vui vẻ như vậy.

Một cách khác để học là học với một người nào khác, và thử thách từng người. Chuyển nó thành một trò chơi, khi mà bạn cố gắng hỏi người khác, không phải những câu hỏi tầm phào mà là những câu hỏi rõ ràng quan trọng để biết, và câu hỏi mà người khác không thể trả lời.

Điểm mấu chốt là: hãy làm điều gì mà chuyển việc học của bạn thành một thú vui. Bí quyết thực sự để làm cho việc học tập được đơn giản và hiệu quả là tận hưởng nó.

Source: https://www.quora.com/How-can-I-motivate-myself-to-study-even-if-Im-not-interested-in-education






Thứ Tư, 26 tháng 4, 2017

Chủ Nhật, 16 tháng 4, 2017

Đông và Hạ


Cô gái mùa đông,
Vô tình bước vào khu vườn mùa hạ
Ngập ngừng những bước chân giá lạnh chào đón nắng hè

Có anh chàng mùa hạ
Nằm vẩn vơ đếm mây trên cao
Và vắt chân trên dòng thác chảy
Hát bài ca của những ngày nắng hạ, của sự hồn nhiên tươi trẻ cuộc đời

Bỗng rùng mình cơn gió lạnh thổi qua
Anh yêu nàng với cái nhìn say đắm,
Từ cảm giác lạ lùng của mùa đông trong khí trời hè
Từ sự bỡ ngỡ, ngập ngừng của cô gái lạ có tên gọi mùa Đông

Họ yêu nhau năm dài tháng rộng
Lúc oi ả chói chang,
Lúc gió đông rít lạnh
Của những mây vờn và gió thổi
Của những cơn mưa rào và tuyết trắng thất thường

Một ngày kia, cả khu đồi chuyển đổi một rừng hoa
Rực rỡ một bầu trời trong xanh trên cánh đồng cỏ mới
Có cô gái mùa xuân tươi trẻ ngây thơ,
Tung tăng nhảy những bước chân chim sáo

Anh mùa hạ yêu điều hồn nhiên lạ,
Và yêu những điều rất đỗi ngây thơ
Đông ngắn lại co mình trong những ngày đêm tối
Mặc hạ xuân vui vẻ trên đồi,

Xuân rồi cũng dần như Hạ, vui chơi nhiều tính cách cũng giống nhau.
Đến một ngày Hạ nhớ những cái rất riêng, và cả những điều khác biệt
Hạ tìm Đông trên những ngọn núi cao,
Gió giật từng cơn buốt lạnh
Đông khóc than cho cuộc tình bé nhỏ, co mình gặm nhấm kỷ niệm xưa

Cô gái khi yêu luôn bao dung độ lượng, tha thứ cho người tình bỏ qua lỗi lầm xưa
Đông và Hạ bên nhau tháng dài ngày rộng
Khăng khít hơn và ngỡ mãi bền lâu

Đến một ngày khu vườn chuyển màu vàng úa
Cây cối nghiêng, rụng rơi những xác hoa
Thu đến lòng Hạ bỗng xốn xang, nghiêng ngả
Quên mất lời hẹn xưa kia cùng với tuyết đông
Hạ mải mê đuổi theo Thu mong chờ một ngày đón nhận,
Thu như một cô gái đẹp buồn, khó hiểu, làm say đắm bao người, say đắm cả Hạ kia

Những cơn gió heo may, làm gầy thêm nắng hạ,
Làm nhăn nheo khuôn mặt trẻ trung
Lá vàng rơi phủ đi những điều vốn tích cực
Và cả làm ngăn dòng thác thôi rơi
Hạ kiệt sức trong những ngày yêu Thu muộn
Bổng giật mình thấy chẳng phải mình xưa.

Nhớ đến Đông và mong chờ Đông tới,
Nhưng Đông sẽ chẳng bao giờ tới nữa sau hai lần đau thương
Hạ bây giờ vẫn cứ là Hạ xưa, vui tươi chim sáo sau khi mùa xuân đi qua
Rồi bắt đầu chói chang oi ả,
Da diết tiếng ve kêu nhớ lại cuộc tình mùa Đông
Và kiệt sức khi Thu đã sang

Cô gái mùa đông năm nào vẫn thổn thức với nắng hè
Nhưng không bao giờ dám bước vào khu vườn mùa hạ ấy
Nhớ chàng Hạ, gió đông càng rít mạnh, mong khí lạnh đến được cánh đồng kia

Hạ và Đông mãi mãi chỉ là dĩ vãng, nhớ đến nhau và không thể gặp được nhau….

Bài đăng nổi bật

Con đến với Cha Mẹ vì lý do gì

 Hôm nay tôi viết về Sự tỉnh thức mà Con trẻ đã đem đến cho Cuộc đời. Khi chưa có con, hay lúc đã mang trong mình hình hài nhỏ bé, cha mẹ nà...