Chủ Nhật, 15 tháng 1, 2017

Lời khuyên quý báu

Mỗi ngày đi gặp một người, một nhóm người, là ta lại học thêm một số điều để trang bị cho ta những thứ cần thiết nhất cho hành trình chinh phục nước ÚC và Sydney nói riêng này.

Với thầy H, người đã gần hai chục năm ở đây, cho lời khuyên rằng:
1. mình phải bứt ra khỏi vùng an toàn: đó chính là cộng đồng người Việt đang bấu víu tại đây. Bứt ra để hoàn thiện ngôn ngữ tiếng Anh của mình, để học mọi văn hoá cần thiết và đa dạng của nước ÚC kể cả Sydney ở đây.
2. Enjoy nhất có thể: hãy join vào các group các hội sinh viên hay bất kỳ academic hay non-academic để cho tinh thần mình thoải mái hơn, đồng thời có thể học được rất nhiều điều trong quá trình tham gia đó.
3. Khám phá và đi du lịch: mình còn trẻ, còn single không vướng bận, thì hãy cứ làm điều mình thích, đến nhiều nơi khác nhau, ngắm nhìn cảnh vật và con người, đừng bó buộc chân vào một chỗ.
4. Tìm hiểu về lịch sử trường Usyd cũng như của khoa Civil Engi,
5. Cố gắng join và làm tốt lĩnh vực của mình trong nhóm of Prof. Itai,

Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2017

quote today (13/01/2017)

“ Never regret. If it’s good, it’s wonderful. If it’s bad, it’s an experience.”
_Victoria Holt_

Đúng là không có gì qua được cảm nhận và trực quan của mình. Đặc biệt về vấn đề mối quan hệ giữa người với người.
Ta cần phải cân nhắc và tin tưởng vào cảm nhận của bản thân mình nhiều hơn nữa.

Thứ Năm, 12 tháng 1, 2017

Bản đồ Việt Nam

Hôm nay trong lúc đang dò đường tìm hiểu về địa điểm sắp tới: the Star Sydney để đi nghe nhạc. Bỗng nhiên muốn nhìn xem từ đây cách Việt Nam xa như thế nào. Zoom out và Zoom in, thấy Việt Nam hình chữ S của mình nằm đó, bỗng dưng một cảm giác lạ khó tả.
Việt Nam thân thương, bé nhỏ, và yên bình. Việt Nam nghèo khó và đang thay đổi hàng ngày.
Một Việt Nam đáng yêu đến thế, vậy mà sao những người con của vùng đất này cứ phải bỏ quê bỏ chốn để ra đi.
Tự dưng thấy chạnh lòng!

Thứ Ba, 10 tháng 1, 2017

Chapter 1- Let’s get to know...

Đến một đất nước mới,
Cảm xúc cũ vẫn ùa về: Chút nhớ, chút thương, chút tủi hờn.

Cảm phục những người đã có gia đình, có con nhỏ mà vẫn lèo lái mọi chuyện ở đây.
Cảm thấy mình vẫn may mắn, và thấy rằng: mọi chuyện xảy ra đều có nguyên do của nó.

Thời gian vẫn còn dài và còn chông chênh phía trước. Mình sẽ phải phấn đấu vượt qua dần dần.

Sẽ còn nhiều điều thú vị phía trước, và cả những điều ta đang mong mỏi thực hiện, ... chắc chắn ta sẽ phải hoàn thiện giấc mơ đó tại đây.

Thứ Hai, 9 tháng 1, 2017

Departure - Khởi hành

Hành trang của con người là những chuyến đi.
Mỗi lần xuất hành, là mỗi lần tôi có thêm những trải nghiệm thật thú vị.

Lần này, tôi đã trưởng thành hơn. Biết gác lại những tâm tư uỷ mị lại phía sau....Để hướng tới tương lai tốt đẹp và đầy thực tế phía trước.
Lần này tôi đi để trở về... một cách rực rỡ hơn.

Phía trước còn nhiều điều (tốt xấu, buồn vui lẫn lộn) đang chờ đợi tôi.
Nhưng tôi... cũng rất hào hứng để chinh chiến với bất kỳ điều gì xuất hiện cốt để thử thách tinh thần và sức chiến của tôi.

Và tôi tin. Mình sẽ bất bại.
Tôi tin. Mình sẽ thành công!

Sydney! I am moving to you!

“WE DELIGHT IN THE BEAUTY OF THE BUTTERFLY, BUT RARELY ADMIT THE CHANGES IT HAS GONE THROUGH TO ACHIEVE THAT BEAUTY” 

Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2016

Lập trình của trái tim

Học lập trình, tôi biết rõ thêm một điều về cuộc sống.
Khi ta đặt biến là một đối tượng, khi chạy chương trình, kết quả được lấy từ giá trị gán vào biến.
Khi ta gán biến đó bằng một giá trị khác, và nhiều giá trị khác, và nhiều .... khác.
Thì kết quả cuối cùng luôn được lấy từ giá trị gần đây nhất mà ta gán vào biến.

Điểm mấu chốt là: dù anh đã từng là bạn trai tôi, dù chúng ta từng yêu thương nhau đến mấy, thì anh không có giá trị gì - so với người hiện tại của tôi.
Và người cũ ạ, khi đã đi qua nhau, đừng hy vọng quay trở lại thêm một lần nào nữa.

P/S. luôn đúng với biến cục bộ. 

Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2016

Những sai lầm khi nói về đọc sách

Là một người thích nhìn chữ từ bé. Hồi nhỏ gia đình không có điều kiện, cứ sang nhà ai thấy sách, báo, giấy tờ gì có chữ là cầm lên đọc. Khi lớn lên, tôi cũng vẫn có thói quen đọc sách.
Rất nhiều người cho rằng việc đọc sách là trừu tượng và khó hiểu hoặc không thực tế, chỉ dành cho những kẻ mơ hồ…
Thực ra thì, tôi là người rất thực tế. Nhưng khi nào cần, tâm hồn tôi cũng hoá mộng mơ.

Sau đây là một số đánh giá sai lầm thường gặp khi nhắc đến việc đọc sách.

1. Sách chỉ là lý thuyết, mà đã đọc là phải áp dụng.
Từ từ đã nào, các bạn có thấy mỗi khi phân loại các hoạt động Giải trí, ngoài Phim và Ca nhạc ra, thì còn có việc Đọc sách không? Như vậy có nghĩa là, đọc sách là một hoạt động giải trí thuần tuý. Còn việc đọc để áp dụng vào đời sống, và chuyên môn thì tuỳ sở thích từng người.

2. Sách dành cho những người chỉ biết phân tích, không hành động. Ít thành công.
Các bạn có nhận thấy rằng hầu hết những người vĩ nhân, hoặc những người thành đạt đều có lời khuyên số một cho các bạn trẻ là Đọc sách không? Ngoài ra, họ cũng có thói quen đọc sách, và luôn trân trọng tủ sách, giá sách trong nhà hoặc phòng làm việc.
Nhiều người thành công là nhờ sự sáng tạo và trí tưởng tượng. Mà tất cả những điều đó đều được thấm dần qua những tháng ngày đọc sách. Càng những người xuất chúng, càng thích đọc những cuốn sách hoặc truyện có tính kích thích tưởng tượng và độ trừu tượng cao.

3. Đã đọc thì đọc sách nào cũng tốt.
Cái này các bạn nên cân nhắc. Đúng là nên đọc sách có lĩnh vực rộng từ thơ ca, cho đến khoa học, nhưng không đồng nghĩa với việc sách nào cũng hợp với bạn hoặc tốt cho bạn. Bạn nên đọc những cuốn mà bạn cảm thấy thích và phù hợp. Điển hình là tôi, sau khi tôi từ Ý về nước, tâm trạng đang có nhiều xáo trộn, đồng thời tôi chưa ổn định mọi việc tại thời điểm đó, sách và quần áo tôi bị mất gần hết ở sân bay, tôi ở cùng phòng một người bạn, và thường xuyên mượn đọc sách trên giá của người bạn ấy. Sau một thời gian tôi vẫn hay stress và tâm tính thất thường, thậm chí bị trầm cảm. Về sau tôi mới phát hiện ra là vì mình hay đọc những cuốn sách và truyện viết về những tâm tư u buồn, không lối thoát và luẩn quẩn, những cuốn sách Nhật Bản viết về việc đi tìm bản ngã mà đọc xong đều khiến người đọc càng không hiểu chính mình hơn. Từ đó tôi từ bỏ việc đọc sách của người bạn ấy và tự đến hiệu sách chọn cho mình những cuốn sách mình yêu thích hoặc làm rạng rỡ cuộc sống của mình.

4. Đọc sách là phải giữ gìn, nâng niu.
Nói thật, tôi là người cẩu thả, nên đồ vật gì đã qua tay tôi thì không có chuyện còn mới tinh. Sách mua về là để đọc, để ngẫm, để chiêm nghiệm, chứ để cho vào tủ kính thì … thôi, khỏi mua cho phí tiền. Vậy nên, khi đọc sách, hãy tìm cho mình một tư thế, vị trí đọc thoải mái và làm thế nào để cho vào đầu nội dung trong sách chứ không phải là hình thức nhẹ nhàng nâng niu giữ gìn khỏi nhăn khỏi nhàu sách. Miễn là đừng làm rách và rời rạc lung tung thứ tự của các trang sách là được các bạn à. 


Có nhiều lần bạn trai tôi (giờ đã là người dưng) hỏi rằng: sao lúc nào rảnh cũng thấy em đọc sách?
Và tôi, duy nhất một lần sau bao lần hỏi, đã trả lời: Có thể một ngày nào đó anh sẽ rời xa em, nhưng sách thì không.



Thứ Ba, 6 tháng 12, 2016

Về đi em





Về đi em
Trời đã vào đêm, sương phủ
Không còn ai đứng đón đưa đường

Thu sang rồi,
Đừng tỏ ra mạnh mẽ
Áo mỏng manh chẳng che nổi gió se lòng

Khóc đi em
Cho mắt kia bớt mỏi
Bởi không hiểu do khói rơm rạ
Hay do gió mùa về làm hanh mắt cay cay

Em cũng là phụ nữ thôi, tâm hồn em biết mỏi
Chở che sao người đời, khi em chẳng che nổi gió đời em

Sương xuống
Đêm phủ
Gió lùa
Môi em tím


Về đi em, kẻo mẹ cha buồn

Tôi là người lạ của chính mình

Tôi,
Một chốc bỗng chới với
Lạc lõng giữa những cuộc vui
Giữa những đoạn trò chuyện đang diễn ra rất thực
Và trong cả account của cá nhân mình

Tôi,
Hai mươi bảy năm vẫn chưa hiểu hết về mình
Không thể hiểu những điều xảy ra trong quá khứ
Cứ vờ học được
Mà vẫn bị sửng sốt bởi chữ Ngờ...

Tôi,
Vẫn chẳng thể nào an ủi nổi một tâm hồn
Chẳng thể ru yên nỗi lòng thổn thức
Để “tôi” vất vưởng, lạc lối trên phố đông người qua

Và lạc lối trong cả chính mình.

Bài đăng nổi bật

Con đến với Cha Mẹ vì lý do gì

 Hôm nay tôi viết về Sự tỉnh thức mà Con trẻ đã đem đến cho Cuộc đời. Khi chưa có con, hay lúc đã mang trong mình hình hài nhỏ bé, cha mẹ nà...