Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2016

Người phụ nữ đẹp nhất !

Nhớ lại những năm học trò của tôi, bố luôn là người đi họp phụ huynh cho tôi, vì nhiều lẽ. Thứ nhất: bố tôi ăn nói rõ ràng, có đầu có đuôi, giao tiếp rộng, nên việc truyền đạt cũng rất dễ. Thứ hai: bố tôi to cao và ưa nhìn hơn. Nhưng có một hôm vào thời gian đầu đông năm lớp 7, vì quên rằng hôm đó là họp phụ huynh để phổ biến thông tin trước khi đi thi học sinh giỏi, nên tôi xin phép cô ra khỏi lớp để phi xe về nhà, thông báo với bố mẹ việc họp sau đó chỉ còn nửa tiếng đồng hồ. Bố tôi không có nhà, và chỉ có mẹ tôi đang làm cỏ ở vườn. Mẹ tôi nhờ bác hàng xóm để ý anh tôi (anh tôi bị bệnh),  mặc thêm cái áo len mỏng và tức tốc lên đường đến trường cùng tôi.

Khi tôi đến lớp, và mẹ tôi cũng vào họp. Một cậu bạn cùng lớp đứng cạnh tôi nói với tôi: Mẹ của H trông hay hay nhỉ, nhìn H như thế này, không nghĩ mẹ H nhỏ người và không được ưa nhìn đến thế.

Tự dưng tôi cảm thấy ghét cậu bạn đó, mặc dù chả có lý do gì để ghét bỏ cậu ấy. Và cũng bất chợt, sau bao ngày tháng, tôi mới để ý kỹ mẹ tôi. Mẹ tôi luôn gầy gò và ốm yếu như thế, trầm mặc, và luôn để ý những chi tiết nhỏ nhất của chúng tôi, chăm lo từng bữa cơm và giấc ngủ, đến cả quần áo và đồ dùng học tập tôi mang tới trường hàng ngày.
Bỗng một cơn gió lạnh lùa qua và tôi cảm thấy thương mẹ tôi một cách ghê gớm. Không biết mẹ mặc vội tấm áo mỏng thế, có bị lạnh không....

Kể cả cho đến sau này, mỗi khi tôi nhìn vào gương mặt mẹ, làn da rám nắng, vết chân chim rứt nạn quanh đôi mắt u buồn, và nhìn những tàn nhang, lốm đốm lơ phơ trước trán những sợi tóc ngả màu của mẹ, sao tôi vẫn thấy có nét gì đó cuốn hút đến nao lòng???

Đôi lúc bất chợt tôi nắm đôi bàn tay chai sạn của mẹ, mân mê sờ những đường chỉ tay, những ngón tay ram ráp của mẹ... tôi cảm thấy như mình đang mở từng trang nhật ký của một đời người: từ thủa thiếu thời trải qua từng năm tháng, cho đến nay vẫn chưa hết những chuyện còn dang dở chưa kịp kể .... Không hiểu sao, tôi vẫn ấn tượng bàn tay sần sùi đó nhất.

Tôi nghe nhiều người nói đến "phụ nữ đẹp", với đôi mắt tô kẻ, với dáng hình đẹp, vừa vặn, với đôi bàn tay mềm mại và nhỏ nhắn, với làn da không rám nắng.

Nhưng với tôi, Mẹ luôn là người phụ nữ đẹp nhất!
Và tôi tin, trong mắt những đứa con, người mẹ của họ - luôn là người tuyệt vời nhất!

Trong mắt con - mẹ là tuyệt vời nhất! 


Thứ Sáu, 14 tháng 10, 2016

Giấc mơ AN NHIÊN.

Gần đây có những giấc mơ: có một trang trại thật rộng, trên một khu đồi hoặc cao nguyên bát ngát.
Mình và người thân chăn nuôi dê - cừu, thêm vài luống rau, rẫy đất trồng nho hoặc củ quả theo mùa.
Sáng sáng đi vắt sữa bò và chuẩn bị cho bữa sáng trong lành. Nhìn từ trong nhà bếp ra ngoài trang trại. Nắng hắt vào trong, xuyên nghiêng, nhẹ nhàng. Cuộc sống vô lo vô ưu, có gì ăn nấy, có gì tiêu nấy, và cứ ung dung tự tại cho đến già.

Liệu có khi nào, lòng mình quá đỗi nặng trĩu...để mà mới cái tuổi đuôi 20 đã đòi lập trang trại, muốn sống bình yên rồi?

Hay là đam mê quá mệt mỏi, chẳng theo nổi một con đường nhất định, lúc nào cũng bải hoải tìm lối đi riêng, để rồi nhìn lại: chưa có một thành công hay chắc chắn nào?

Hay là mình chỉ cứ mơ ước chơi vậy thôi? Vì ai cũng có những ước muốn bình yên...nằm sâu thẳm trong tâm hồn.

Mình mệt rồi, mình muốn AN NHIÊN!


Quotes

"Với thế giới, bạn chỉ là một hạt cát nhỏ -
- nhưng với một người nào đó, bạn là cả thế giới của họ."

Thứ Tư, 12 tháng 10, 2016

Đóng vai người bị hại

Khi kể về chuyện tình cảm dang dở, hầu hết chúng ta luôn đóng vai là người bị hại - người chịu thiệt và luôn cho rằng người kia có lỗi nhiều hơn. Chúng ta luôn nghĩ tới những người gây tổn hại cho ta, rời bỏ ta, và hết yêu ta.

Chúng ta không chịu hiểu hoặc cố tình lờ đi rằng: chuyện tình cảm rất phức tạp. Nó không thể giống như pháp luật: không thể rõ ràng đen trắng: anh/cô hết yêu tôi là anh/cô có tội. Tình cảm một khi đã hết rồi thì có níu kéo cũng không thể nào trở lại như cũ. Và thậm chí đến cả trí óc ta cũng chẳng thể nào bắt trái tim ngừng yêu...và cả bắt nó phải cố yêu một ai đó. Càng níu kéo, ta càng chạy trốn khỏi những điều mà khi kết thúc rồi ta mới thấy được sự điên rồ của đối phương.

Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2016

Không màu - không mùi - không vị

Có những ngày thức dậy sau giấc ngủ trưa muộn và cảm giác mọi thứ như đang ngừng thở, ngừng đập...chật ních và ngột ngạt...

Có những chiều, không gian và thời gian như hiện về của những ngày xa rất xa, xưa rất xưa...chỉ để khẳng định rằng con người chúng ta quá đỗi bé nhỏ trước tạo hoá, và bất lực trước thời gian.

Có những lúc, tự dưng thấy cuộc sống thật nhạt nhẽo vô vị và không màu. Và phải nhờ đến vị đắng ngắt của thuốc, của gói diệp hạ châu để  ta vẫn còn cảm nhận được một thứ vị của hiện tại: vị đắng!

Có những ngày như thế, màu của cuộc sống là một màu đen - trắng thuần khiết.
tỉnh dậy giữa hoang hoải...

Thứ Năm, 15 tháng 9, 2016

Thói quen

Trong khi tối nào cũng đi dạy. Và việc vội vàng lo bữa tối cho kịp giờ dạy - tuy gấp gáp nhưng đã thành thói quen.
Hôm trước, sau khi khoác ba-lô và dắt xe ra đến gõ, tự dưng nghĩ lan man: đến một ngày cả 2 lớp tiếng Anh buổi tối này mà kết thúc, mình vẫn còn 1-2 tháng nữa mới bay sang Úc học, thì không hiểu lúc đó mình có bị hụt hẫng không?
Hụt hẫng vì đang có thói quen gặp gỡ và truyền đạt kiến thức buổi tối, tự dưng không còn phải đi đâu nữa... Hẫng vì đang bận, đang có việc để làm, rồi tự dưng rảnh...Hẫng vì đang có một thói quen - cho dù nó có gây mệt mỏi cho mình đến mấy, nhưng đã là thói quen, sao có thể bỗng một ngày thói quen biến mất ngay tắp lự?

Và rồi, tự dưng một chút chạnh lòng, và buồn, sợ rằng rảnh rỗi sẽ làm mình thêm suy nghĩ và nao núng lòng. Ừ, thì thôi, đến lúc đó ta lại nghĩ ra cái việc khác cho ta làm vào buổi tối: đọc sách, viết báo chẳng hạn. Dù sao thì đó cũng là cuộc sống. Lường trước được sự thay đổi để mình thích nghi là cũng tốt lắm rồi.

Yêu thương

" Và cứ thế mỗi ngày thương một ít!
Rồi yêu nhau cho mãi đến vô cùng..."

Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2016

Một ngày mới!

Đã sang một ngày mới, một tuần mới, một tháng mới. Bộn bề nhiều dự định phải làm trong tuần này, tháng này, và quý này. Trên các con đường nhộn nhịp còi xe, người qua lại, trẻ em nô nức tới trường.

Sáng, đọc một tự sự của một người rất thành công trong việc xây dựng thương hiệu sản phẩm và thương hiệu cá nhân, rằng có những lúc ông cũng tự thấy mình bị trùng xuống, chán nản theo những cung bậc nào đó mà ông khó diễn tả được. Nhìn lại bản thân mình tại thời điểm đó: đủ bận rộn để không có cảm giác chán. Đủ nhiệt tình và hứng khởi để không có cảm giác nản. Và đủ sức khoẻ để vẫn tiếp tục chinh chiến.

Hôm qua, Chủ nhật, đi cafe với một cô bạn cùng tên, thấy cô bạn liệt kê những gì không hay và xấu xí của Hà Nội, của Việt Nam, và những "an phận" của những cô bạn cũng đã từng đi du học về chỉ muốn yên ổn bên mái ấm gia đình... mình thấy hơi mệt. (Hay tại nghe bạn ấy nói nhiều với tông giọng cao nên mình mắc mệt?) Thú thật với cô bạn rằng, mình cũng phần nào như thế đấy. Tức là, cũng "nền" tính hơn, bao dung hơn, và ít kêu ca, than vãn hơn. Thay vào đó, mình cứ nhìn cái hay, cái đẹp thôi, chứ cứ bới mãi vào cái xấu xí thì vô cùng lắm. Tự dưng, thấy đường xá chật chội hơn, đông đúc hơn, lái xe trên đường thấy căng thẳng hơn... và muốn trốn nhanh về nhà để đi chạy bộ.

Hôm nay, một ngày mới! Thức dậy cũng không phải là sớm, nhưng tỉnh táo và phấn chấn hơn. Ngồi hoạch định ra số tiền phải tiêu cho đợt tới, hoạch toán thu chi cho công việc, và thấy mọi thứ đều đang ổn...




Thương hiệu cá nhân

"Thương hiệu cá nhân cũng là một loại tài sản và là một tài sản quan trọng. Nếu không muốn một cuộc sống mờ nhạt, nghèo nàn thì bạn phải liên tục tìm cách tăng giá trị loại tài sản này lên..."

Bài đăng nổi bật

Con đến với Cha Mẹ vì lý do gì

 Hôm nay tôi viết về Sự tỉnh thức mà Con trẻ đã đem đến cho Cuộc đời. Khi chưa có con, hay lúc đã mang trong mình hình hài nhỏ bé, cha mẹ nà...